Ngay tại lúc mọi người tưởng rằng tương lai của công ty Cao Kỳ là một mảng tươi sáng, thì một phiền toái bất ngờ đã nối gót tới.
Một tòa soạn báo cực kỳ có quyền uy với dư luận, chuyên biệt nhằm vào phần mềm phân tích ngữ nghĩa của di động Reader người đọc tâm làm một bài phân tích. Trong bài báo, ngòi bút phi thường sắc bén của người viết chỉ ra, phần mềm di động này đối quyền riêng tư của mọi người là một loại xâm phạm phi thường nghiêm trọng. Nếu loại di động này thông dụng, như vậy mọi người sẽ không còn bí mật riêng của mình nữa.
Trong một vài trường hợp đặc biệt, một khi phần mềm di động này bị người có mưu đồ xấu sử dụng, thậm chí sẽ tạo thành hậu quả đáng sợ cơ mật tiết lộ không thể vãn hồi.
Sau khi bài báo này được xuất bản, trong nước kỳ thật cũng không có sinh ra sóng gió quá lớn, dân chúng quốc nội đối với quyền riêng tư không có mẫn cảm như vậy. Nhưng mà, bài báo này lại được phiên dịch sang báo chí nước ngoài, lập tức dẫn tới thảo luận kịch liệt. Chất vấn liên tiếp không ngừng, vấn đề nhân quyền lần thứ hai bị người nước ngoài mang ra nói.
Đối với bọn Thái Dương mà nói, đây không thể nghi ngờ là sấm sét giữa trời quang, một lượng hàng lớn vốn tính toán xuất khẩu đều tới tấp đối diện với sự uy hiếp bị hủy đơn hàng.
tình thiên phích lịch: sấm sét giữa trời quang tai hoạ đột ngột đất bằng nổi sóng (xảy ra những chuyện ngoài dự tính)
Dưới tình thế cấp bách, Lý Lập Bang xách theo hai va li tiền mặt tự mình chạy tới tòa soạn báo kia một chuyến, muốn bọn họ làm bài thuyết minh cải chính, hơn nữa còn giải thích kỹ càng tính tư mật cùng công năng bảo vệ an toàn của sản phẩm. Chẳng ngờ thái độ của tòa soạn báo kia lại cực kỳ ngang ngược, nói cái gì mà bọn họ là tiếng nói của công chúng nghèo hèn không màng phú quý, mấy cái đồng tiền dơ bẩn của cậu thì tính là cái gì gì chứ......
Dưới sự căng thẳng, bọn Thái Dương cậy nhờ giúp đỡ tứ xứ mà không xong, cuối cùng vẫn là Trương Gia đề xuất với bọn họ, nếu quả thật không ổn thì chỉ còn cách đi kiện tòa soạn báo kia. Nhưng kiện cáo thì có tác dụng gì? Tòa soạn báo kia chính là đơn vị truyền thông khổng lồ số một số hai trong nước, nào có dễ dàng kiện cáo như vậy? Huống hồ cho dù quan tòa xử thắng, trận tố tụng này cũng phải kéo dài mấy tháng, tổn thất là không thể nào tránh khỏi.
Bất quá đây cũng chỉ là lựa chọn khi không còn lựa chọn nào. Nếu muốn thưa kiện, vậy phải mời luật sư. Tìm mấy văn phòng luật sư cố vấn nổi danh, đều nói có lòng tin thắng kiện, nhưng chính là không dám cam đoan hiệu suất.
Ngay tại thời điểm mấy cấp cao của công ty Cao Kỳ vô cùng lúng túng, Thái Dương lại nhận được điện thoại của người quen, chính là cậu bạn đại học lúc trước hại cậu rời khỏi Thiên Độ, Lâm Tức.
"Tớ nói Thái Dương a, cậu gần đây thành người nổi tiếng rồi nha, nghĩ muốn hẹn cậu ra ăn một bữa cơm cũng chẳng có cơ hội." Lâm Tức vừa bắt đầu liền cười hì hì một hồi chèn ép cậu.
Thái Dương đang tâm phiền, nào có thời gian lắm chuyện cùng hắn, liền nói: "Gần đây chuyện phiền toái nhiều a, chờ khi nào rảnh rỗi chúng ta lại tụ tập nhé."
"Chuyện phiền toái? Không phải là tìm luật sư hầu tòa chứ, cậu không phải là quên sạch sẽ lời tớ nói trước kia rồi chứ hả?"
Thái Dương sửng sốt, không biết Lâm Tức có ý tứ gì.
Lâm Tức ở đầu kia điện thoại ha ha nở nụ cười, nói: "Tớ đoán là cậu đem lời tớ nói như gió thổi qua tai luôn rồi phải không. Còn nhớ thời điểm chúng mình lúc trước ăn cơm tớ đã nói cái gì không? Về sau chỉ cần Thái Dương cậu có chuyện, chính là Lâm Tức tớ có chuyện. Không phải là muốn xử lý cái tòa soạn nhỏ nhoi thôi sao, anh họ tớ đã xem vụ của cậu rồi, nói chuyện này cứ giao cho anh ấy, nhất định trong vòng một tuần sẽ giải quyết cho cậu."
"Anh họ cậu? Anh họ cậu...... là làm gì vậy?"
"Oa, quả thật là quên mất rồi hả? Tớ đã nói qua với cậu rồi a, anh tớ là luật sư, là Lâm đại luật sư Lâm Nhất Phàm tiếng tăm lừng lẫy toàn thành Bắc Kinh này đó."
Hai ngày sau, hai gã phóng viên tòa soạn báo xx nổi danh của kinh đô bị công ty Cao Kỳ đâm đơn kiện lên toà án, cũng đồng thời hướng tòa án xin bảo toàn tài sản. Cái gì gọi là bảo toàn tài sản vậy? Chính là công ty Cao Kỳ để đảm bảo bọn họ sau khi được xử thắng, bị cáo phải có tiền bồi thường cho bọn họ, liền trước đó yêu cầu tòa án đóng băng tài sản của bị cáo. Đương nhiên, cái giá là công ty Cao Kỳ phải cung cấp một khoản đảm bảo kếch xù.
Vì thế vào một ngày, hai gã phóng viên đáng thương sau khi về nhà, đột nhiên phát hiện cửa chính bị giấy niêm phong, chính mình không có quyền tiến vào. Xe riêng bị niêm phong. Tài khoản ngân hàng bị đóng băng. Ngoại trừ di động cùng mấy trăm đồng tiền tiêu vặt trên người, bọn họ không có quyền khống chế bất cứ tài sản tư hữu nào trên thế giới cả. Đây kỳ thật là một loại cảm giác tương đối kinh khủng.
Mà trên thực tế, hành vi hai gã phóng viên đưa tin thuộc về hành vi chức vụ, vốn dĩ không nên bị liệt vào bị cáo, bị cáo chân chính hẳn phải là tòa soạn. Đối với chuyện tố tụng nhầm lẫn này, tòa án yêu cầu công ty Cao Kỳ thay đổi đề nghị tố tụng, công ty Cao Kỳ vui vẻ đồng ý, bất quá thủ tục phải tốn thời gian rất lâu, nói cách khác, trong lúc này, tài sản của hai gã phóng viên kia vẫn tiếp tục bị đóng băng.
Phóng viên gây áp lực với tòa soạn báo, tòa soạn tức giận dưới tìm kiếm trợ giúp trong xã hội, thậm chí kinh động đến mấy học viện pháp luật có tiếng. Bất quá hơn mười vị chuyên gia học giả tụ tập cùng một chỗ thảo luận đến thảo luận đi, mãi mà không nghĩ ra phương pháp giải quyết. Bởi vì nhìn theo thủ tục pháp luật, sự việc này công ty Cao Kỳ làm đến một chút nhược điểm cũng đều không có, khiến người hận nghiến răng nghiến lợi cũng vô kế khả thi.
Kỳ thật tòa soạn có thể liều mình quyết chiến cùng công ty Cao Kỳ, bất quá bất chấp sự sống chế của phóng viên nhà mình như vậy cũng không tránh khỏi quá máu lạnh, lại nói, bọn họ lúc trước đưa tin cũng đích thật là nói quá sự thật. Vì thế song phương đều thối lui từng bước, đạt thành hiệp nghị. công ty Cao Kỳ rút đơn kiện, tòa soạn vì thể diện sẽ không công khai giải thích, nhưng là sẽ cho viết một chuyên đề tràn ngập từ ngữ khen ngợi cho công ty Cao Kỳ.
Nguyên văn: Tử giang hạ khứ (
): trích lời Mã Vân – CEO hàng đầu TQ. GG không ra =.=, đoán đại là "Nhảy xuống Tử Giang"
Chuyên đề mới quả thực hết lời tán dương di động Reader người đọc tâm, còn đem di động mang theo chức năng camera xuất hiện nhiều năm về trước ra so sánh. Nói rằng di động có chức năng camera năm đó cũng từng bị nghi ngờ xâm phạm riêng tư công dân, thậm chí tại một số ít quốc gia đã có một lần bị cấm tiêu thụ. Bất quá, bởi vì áp chế chung quy không thể ngăn cản sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật cùng phát triển thời đại, di động camera hiện giờ đã trở thành thông dụng.
Mà chiếc di động phân tích ngữ nghĩa do công ty Cao Kỳ sản xuất, tuy rằng hiện tại chịu sự tranh luận, nhưng tin tưởng......
"Nhưng tin tưởng một ngày nào đó, nó cũng nhất định sẽ trở thành xu hướng chủ đạo. Sức mạnh khoa học kỹ thuật mới ra đời này, nhất định sẽ tạo nên chuyện thần thoại bất diệt!" Đọc xong mấy câu cuối cùng trong bài báo, Từ Phỉ buông tờ báo xuống, đưa mắt nhìn Thái Nhu ở đối diện đang nuốt mây nhả khói, đắc ý nói: "Thế nào, chuyện cậu nhờ tớ làm, tớ hoàn thành cũng tính là đẹp đẽ chứ?"
Thái Nhu vểnh chân bắt chéo, búng tàn thuốc, âm trầm gật đầu một cái: "Ừ, thằng bé này cũng coi như có điểm có ích, không bị chỉnh chết."
Từ Phỉ thần tình hắc tuyến: "Nó có phải em họ của cậu không vậy? Bắt đầu từ lúc trong tiệm DIY chocolate cậu bảo tớ tìm bọn họ chụp quảng cáo, rồi lại tung ra chuyện đồng tính luyến ái, sau lại tìm tòa soạn viết mấy thứ hại người ta, cậu nha đến tột cùng là muốn an tâm cái gì vậy a? Lúc trước thời điểm cậu tung hình bọn họ trong lòng tớ xoắn xuýt đến toát cả mồ hôi, vạn nhất mọi người không tiếp thu được thì phải làm sao?
Không phải là hủy hoại con nhà người ta rồi ư!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!