Chương 93: Đại kết cục(1)

Sau khi vào cửa, Thái Dương vẫn thật cẩn thận quan sát thần sắc của papa mama. Thực rõ ràng, bọn họ đã biết chuyện của cậu cùng Cố Văn Vũ, song lại cực ăn ý bảo trì sự bình tĩnh siêu việt, điều này làm cho Thái Dương thập phần sợ hãi. Nhìn mama ôn hòa nhã nhặn ở trong phòng bếp đánh trứng, cậu cảm thấy như trước mặt mình đang có một con hỏa long nằm ngủ mê mệt, chẳng biết khi nào sẽ ngủ no nê mà tỉnh dậy, khi đó cậu sẽ liền xúi quẩy.

Nhà Thái Dương mỗi lần ăn tết đều là toàn thể đại gia đình tụ tập một chỗ, bởi vì nhà bọn họ vị trí ở vị trí gần như nằm giữa, cho nên ông nội bà nội chú bác sẽ đều đến nhà cậu. Bây giờ còn chưa đến giữa trưa, trong nhà còn chỉ có bốn người bọn họ, Cố Văn Vũ vào cửa không bao lâu đã bị cha Thái Dương biểu tình nghiêm túc tiếp đón vào thư phòng, khép chặt cửa phòng lại. Ông Thái là giáo viên đại học, bình thường nhìn hòa ái dễ gần, nhưng khi cần ông có thể xuất ra skill giảng liên tục suốt bốn tiết học ngay cả nước miếng cũng không phải nuốt để nói chuyện nghiêm túc, phỏng chừng không chỉ có một hai giờ là có thể ra ngoài được.

Thái Dương bị nhốt ở ngoài cửa, nghe lén không được, đành phải quay lại phòng bếp.

Lúc này, mẹ Thái Dương đang dùng dao phay băm thịt. Tiếng rầm rầm mạnh mẽ từng phát chặt xuống thớt gỗ, khiến Thái Dương nghe đến hết hồn, đứng tại cửa phòng bếp rụt đầu không dám tiến vào.

"Còn đứng đó làm chi, lại đây rửa rau đi." Mẹ Thái Dương cũng không quay đầu lại nói.

"Dạ." Thái Dương lên tiếng, lệt xệt đi vào, tìm một bọc đậu đũa thả vào trong chậu rửa.

Mẹ Thái Dương ở bên cạnh liếc nhìn đứa con một cái, trong chớp mắt biểu tình rối rắm, bất quá cuối cùng vẫn là cái gì cũng chưa nói, chính là tần suất cùng lực độ chặt thịt bất tri bất giác tăng thêm một bậc.

Thái Dương cúi đầu rửa rau một lúc, sau đó đáng thương quay đầu…: "Mẹ...... Mẹ muốn hỏi gì liền hỏi đi, không cần phải nhịn đâu."

"Rửa rau cho sạch đi, nói nhảm lắm thế."

Thái Dương không hé răng nữa, thành thành thật thật mà đem tất cả nguyên liệu nấu ăn cần dùng hôm nay rửa hết qua một lần, thấy thật sự không có thứ gì cậu có thể làm được nữa, liền ngoan ngoãn ra góc tường đứng, chờ mẫu thân đại nhân lên tiếng.

Phòng bếp nho nhỏ chật chội mà ấm áp, khắp chốn vương đầy ánh vàng dương quang rực rỡ, có một hương vị gia đình riêng biệt làm cho người ta an tâm, đặc biệt thời điểm Thái mama quấn tạp dề bận rộn ở bên trong, loại cảm giác ấm áp an nhàn này càng thêm mãnh liệt. Càng như vậy, trong lòng Thái Dương càng thêm áy náy. Cậu không biết cha mẹ đối với chuyện của mình đến tột cùng là có thái độ gì, cậu kỳ thật rất không muốn cho hai người thương tâm.

Thời điểm trước kia cùng Cố Văn Vũ ở bên ngoài, cậu chưa bao giờ nghĩ ngợi nhiều như vậy, thậm chí còn bởi vì chuyện Cố Văn Vũ hạ quyết tâm thổ lộ với mình mà cười nhạo hắn lo trước tính sau y như đàn bà, nhưng đến khi tình cảnh thực sự tới trước mắt, cậu mới biết được cái gì gọi là sợ hãi.

Nếu cha mẹ kiên quyết không đồng ý cho cậu cùng Cố Văn Vũ chung sống thì phải làm sao? Nếu thân thích bằng hữu bởi vì chuyện của cậu mà chỉ trỏ sau lưng cha mẹ nghị luận thì phải làm sao? Bọn họ có thể dùng chuyện đoạn tuyệt quan hệ thân thích để buộc cậu cùng Cố Văn Vũ chia tách hay không? Những điều này cậu trước kia đều không hề lo lắng qua, hiện tại chỉ biết trơ mắt nhìn, chẳng trách Trương Gia luôn mắng cậu là đầu óc thiếu muối.

Nguyên văn: Não tử khuyết căn cân (

), thực ra để là "não nhũn" có vẻ gần nghĩa hơn. Có điều dù để thế nào cũng là câu chửi "ngu không chịu được" mà thôi 😀

Thật sự là càng nghĩ càng tuyệt vọng, Thái Dương ủ rũ mà treo bản thân lên đầu tường, giống con gà bệnh rũ rượi phờ phạc, trong lúc vô ý thức phát ra một tiếng than thở.

Tiếng chặt thịt thình thịch ngừng lại, cuối cùng, Thái Dương nghe thấy mama mở miệng: "Tiểu Nhu đã nói qua với chúng ta rồi, tư liệu con bé cho chúng ta xem cùng rất toàn diện, mẹ và ba con cũng đều đã nghĩ thông. Kỳ thật hai đứa con trai ở cùng một chỗ cũng...... cũng không có gì xấu xa cả, con yên tâm, chỉ cần chính con bằng lòng, ba mẹ cũng sẽ không ép.

Đối với chúng ta mà nói, quan trọng nhất vẫn là con sống được vui vẻ."

Thái Dương ngây ngẩn nhìn mama, trong lòng không thể nói rõ là tư vị gì, tròng mắt bắt đầu phiếm hồng.

Mẹ Thái Dương lại nói: "Thằng bé tiểu Vũ kia cũng rất tốt, ngoại trừ không phải con gái thì các phương diện khác đều thực xuất sắc. Về sau các con nếu có điều kiện, theo lời chị con nói muốn có em bé cũng không tệ đâu, các con công tác bận rộn không có thời gian mẹ và ba sẽ giúp hai đứa trông nom. Đúng rồi, nghe nói công ty các con làm hiện tại cũng không tồi hả? Ai, nếu là trước kia mẹ cũng chẳng hề mong con đại phú đại quý, tiền ấy mà, kiếm đủ là được rồi.

Nhưng nếu theo tình hình hiện tại, con cùng tiểu Vũ vẫn là nên nhân lúc tuổi trẻ kiếm nhiều tiền vào, nghe nói mấy cái kỹ thuật đó rất đắt tiền...... Kỳ thật nhiều cha mẹ phản đối đồng tính luyến ái như vậy chẳng qua cũng bởi vì sợ mấy đứa không con cái về già không ai nuôi. Có một đứa con, quan hệ liền ổn định, tình yêu không còn thì cũng có thân tình củng cố, đứa con làm ràng buộc giữa hai người......"

Thái Dương đang bị những câu nói ban đầu của mama làm cảm động đến lệ nóng doanh tròng, bất chợt nghe được một chuỗi một chuỗi "Con cái", ánh mắt bắt đầu đăm đăm, trước khi nội dung cuộc nói chuyện của mama bắt đầu nghiêng sang sang hướng "Có con mới có thể níu giữ được con tim đàn ông", Thái Dương kịp thời cắt ngang bà: "Mẹ! Chị con đã nói những gì với mẹ vậy?

Chị ấy...... là đã nói những gì?"

"Ừm...... Rất nhiều." Biểu tình mẹ Thái Dương đột nhiên trở nên thực thần bí.

Trong lòng Thái Dương rơi lộp bộp, không chỉ là cảm giác bị một khối đá nện vào, mà tưởng chừng là đang rơi một trận mưa thiên thạch, tâm can yếu đuối cũng sắp bị đập thành lỗ chỗ như bề ngoài mặt trăng.

"Yên tâm đi, tuy rằng pháp luật quốc gia hiện tại không ủng hộ, nhưng mẹ đều đã hỏi thăm qua, hai đứa có thể ra nước ngoài đăng ký. Mẹ sẽ ủng hộ con, tiền vé máy bay khứ hồi mẹ sẽ chi trả cho hai đứa!" Cuối cùng, mẹ Thái Dương vỗ đầu Thái Dương an ủi nói như vậy.

Thái Dương quả thực muốn chạy thật nhanh, giống như gió lốc từ phòng bếp lao lên đem bản thân nhốt vào trong phòng ngủ, móc di động gọi điện thoại ngay cho Thái Nhu. Điện thoại vừa thông, Thái Dương vừa nghe ngữ khí hiền lương thục đức kia của Thái Nhu liền biết, người nầy khẳng định cùng đang ở cùng một chỗ với chú thím, da cừu còn chưa lột xuống, cho nên trong điện thoại khẳng định hỏi không ra diều gì, chỉ hỏi bọn họ mấy giờ thì đến được rồi liền cúp điện thoại.

Qua hơn nửa giờ, Cố Văn Vũ vẫn chưa ra khỏi thu phòng của cha Thái Dương. Thái Dương ngồi chồm hổm tại cửa, trong lòng không yên, khom lưng đi lại vòng vòng.

Cảnh tượng chờ người ở cửa thư phòng này làm cho cậu cảm thấy đặc biệt quen mắt, suy nghĩ nửa ngày, đột nhiên phát hiện thực giống như cảnh Fitzwilliam Darcy trong "Kiêu hãnh và định kiến" đến tìm Bennet tiên sinh cầu hôn. Lúc ấy Darcy cùng cha ở trong thư phòng mật đàm, Elizabeth cũng nôn nóng bất an đi qua đi lại ở cửa như vậy...... Hử? Elizabeth? Phi phi phi! Elizabeth cái bà nội nó ấy! Cố Văn Vũ ở bên trong mới là vợ nhá!

Bất quá nói đi nói lại, có cô vợ nào lại bị bố chồng tương lai giữ lại thư phòng không? Lại còn khóa cửa nữa chứ? Có phải Tần Khả Khanh đâu......

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!