Chương 92: (Vô Đề)

Ngày hôm sau là lễ Giáng Sinh, Thái Dương cùng Cố Văn Vũ xách theo túi lớn túi nhỏ quà tặng đến bệnh viện thăm Lý Lập Bang. Thời điểm tới cửa phòng bệnh, có lẽ là bởi vì chột dạ, Thái Dương co đầu rụt cổ, như thế nào cũng cảm thấy bản thân giống như gà con đi chúc tết chồn.

Đẩy cửa đi vào, Lý Lập Bang đang nằm ở trên giường xem TV, thò móng vuốt chán đến chết ấn điều khiển từ xa, nghe tiếng liền nhìn vọng về phía khung cửa.

Thái Dương có thể khẳng định, thời điểm Lý Lập Bang nhìn qua cặp mắt kia nháy mắt sáng rực lên. Nhưng, khi ánh mắt hắn tập trung ở trên mặt cậu, tia sáng nhỏ trong ánh mắt lại lập tức vụt tắt.

"Lập Bang a, cậu thế nào rồi?" Thái Dương cười tủm tỉm lệt xệt từ cửa tiến vào. Cố Văn Vũ theo phía sau, đem lẵng hoa lẵng quả đặt trên mặt đất.

"Mấy người đi hết đi, để cho một mình tôi ở trong này tự sinh tự diệt đi." Lý Lập Bang u oán đem ánh mắt di lại TV, tiếp tục chuyển kênh.

"Mấy ngày nay công ty bận mà, chúng tớ kỳ thật vẫn đều phi thường phi thường lo lắng cho cậu." Thái Dương nói thực chân thành. Lý Lập Bang lại hừ lạnh một tiếng, đáp lại một biểu tình "Có quỷ mới tin cậu".

Đương nói chuyện, di động của Cố Văn Vũ vang lên, hắn tiếp điện chỉ "Alo" một tiếng liền một mực nghe đối phương nói chuyện, ước chừng gọi hơn mười phút mới ngắt. Thời điểm ngẩng đầu, phát hiện Lý Lập Bang đang cố gắng trùm chiếc mũ Noel màu đỏ lôi ra từ trong túi quà trùm lên đầu Thái Dương. Thái Dương phản kháng, mưu đồ đem một chiếc tất Noel nhét vào trong miệng hắn, hai người quần đảo thành một đống, ở trên giường lăn qua lộn lại đến vui vẻ. Khuôn mặt Cố Văn Vũ nhất thời đen xuống kịt lại.

Bất quá Thái Dương trong kẽ hở cuộc chiến vẫn là không quên nhìn bà nhà của mình, sợ hắn hồng hạnh ngoài tường, sau khi thành công đem tất Noel nhét vào trong miệng Lý Lập Bang, cậu quay đầu lại bất mãn lầm bầm: "Ai gọi vậy a, lâu như vậy chứ!"

Cố Văn Vũ: "Quách Minh Viễn."

Thái Dương lột chiếc mũ Noel vành che cả mắt từ trên đầu xuống, hỏi: "Sư huynh? Như thế nào lại gọi điện thoại cho cậu vậy?"

Lý Lập Bang cố sức phun chiếc tất trong miệng ra, biến thành hổ đói nhào đến: "Thái Dương mày đây là tự đâm đầu vào chỗ chết! Ông đây hôm nay không đánh cho mày nở hoa đào đầy mặt thì chắc mày éo biết Hoa Nhi vì sao lại đỏ đến vậy!"

Cái câu này……thực lòng chả hiểu là cái gì luôn. Cho lên gg thì thấy ghi là câu của Tôn Ngộ Không nói trong film hoạt hình Bảo Liên Đăng. Cái này từ truyện tới film mình chả xem cái nào, nên thực lòng chả hiểu =.=

Cố Văn Vũ: "Anh ấy nói đã liên hệ cho chúng ta hai công ty đầu tư mạo hiểm nước ngoài, nguyện ý đầu tư vốn cho chúng ta."

Thái Dương, Lý Lập Bang, cơ hồ đồng thời dừng động tác lại, vẫn duy trì hỗ tư thế ẩu đả, trăm miệng một lời nói: "Đầu tư? Bao nhiêu?"

Cố Văn Vũ: "...... Hạn mức đầu tư cũng đủ để chúng ta đăng đoạn film quảng cáo tại mấy tuyến đường sắt ngầm trong thành phố trong vòng nửa năm."

Thái Dương: "......"

Lý Lập Bang: "......"

Thái Dương: "A a a a a a!!!"

Lý Lập Bang: "Oa oa oa!!!"

Cố Văn Vũ: "......"

Hai người một giây trước còn đang ở trên giường đánh cho ngươi chết ta sống đột nhiên nhảy dựng lên, trừng lớn mắt, mở lớn miệng, cười lớn kêu lớn như phát điên. Cố Văn Vũ lo lắng bọn họ cứ như vậy la hét như vậy xuống sẽ bị người ta lấy lý do quấy nhiễu người bệnh mà đá ra ngoài, đành phải bước đến, một tay tóm một đôi tất Noel, một chiếc nhét vào miệng Lý Lập Bang, một chiếc dùng lau quả tao, sau đó đem quả táo nhét vào miệng Thái Dương.

Thế giới nháy mắt yên tĩnh lại.

Thái Dương cắn một miếng táo, bình tĩnh không ít, oán trách nói: "Sư huynh sao lại thế này, vì sao hết lần này đến lần khác gọi điện thoại cho anh chứ, bọn em mới là sư đệ ruột thịt của anh ấy cơ mà!"

Lý Lập Bang trong vòng một ngày lần thứ hai đem tất Noel nhổ ra từ miệng, phi phi phi nửa ngày, hung hăng dùng ánh mắt đục khoét đôi gian phu *** phu trước mặt, nhỏ giọng phụ họa: "Đúng thế!"

Biểu tình Cố Văn Vũ cũng rất bình tĩnh, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "À, bởi vì Quách Minh Viễn nói, gọi điện thoại cho bọn em anh ấy sợ bị chấn động phá hỏng lỗ tai."

Thái Dương, Lý Lập Bang: "......"

Lý Lập Bang cùng ngày làm thủ tục xuất viện, trải qua nửa tháng tu thân dưỡng tính lại một lần nữa sinh khí dồi dào cắm đầu vào công tác, giống như con quay lăn qua lộn lại giữa Bắc Kinh cùng xưởng sản xuất, liên hệ vận chuyển hàng hóa phân phối đại lý toàn quốc, tiến hành giai đoạn chuẩn bị cuối cùng.

Cố Văn Vũ thì trấn thủ công ty, xử lý các vấn đề đột phát, hai ông chủ lớn của công ty tuy bình thường nhìn nhau không vừa mắt, nhưng khi bắt đầu hợp tác một nội một ngoại, ngược lại phi thường ăn ý.

Bởi vì có dự toán mới, Thái Dương liền cùng bên công ty quảng cáo thảo luận, muốn quay thêm đoạn video quảng cáo chuyên biệt nhắm vào đường sắt ngầm. Lần này lực lượng đã có đủ, Thái Dương cũng có thể kiêu căng ngạo mạn cùng Từ Phỉ vỗ đùi nói tiền không là vấn đề, chủ yếu là cần chất lượng.

Nguyên văn: ngưu bức hống hống (

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!