Chương 8: (Vô Đề)

Mấy ngày kế tiếp, Thái Dương rõ ràng cảm thấy tâm tình của bạn cùng phòng không tốt.

Trải qua một đoạn thời gian quan sát hắn, Thái Dương biết Cố Văn Vũ là người không hay nói chuyện, nhưng mà lại có một thói quen đặc biệt, chính là thi thoảng thích một mình ôm lấy quyển truyện tiếu lâm kia, hơn nữa thường thường là đọc đến mấy tiếng,. Đương nhiên, cũng không cười.

Sau lại dần dần lại phát hiện, thời điểm mỗi khi Cố Văn Vũ đọc quyển sách kia, đều giống như có tâm sự hoặc đang suy xét vấn đề gì đó. Bởi vì hắn thường thường một giây trước vẫn đang lật giấy, thì một giây sau đã liền mau lẹ mở phần mềm lập trình ra, ngón tay lướt như bay trên bàn phím.

Hắn khi đọc sách không cho phép ai quấy rầy, cứ như vậy mà yên lặng đọc, thi thoảng lật lật trang sách. Trong khoảnh khắc đó, thời gian giống như ngưng đọng trên đầu ngón tay hắn, đôi mắt trầm tĩnh được hàng mi khẽ buông che khuất, thu lại sự lãnh đạm không thân thiện trời sinh.

Thái Dương thường xuyên có một ảo giác, giống như cuốn tiếu lâm cũ kỹ kia có thể trợ giúp Cố Văn Vũ suy nghĩ, tựa như Sherlock Holmes khi trầm tư cũng thích lơ đãng kéo một khúc vĩ cầm.

"Này, Cố Văn Vũ, giờ là thời đại nào rồi mà cậu còn đọc cái thứ này?" Dần dần sau khi đã quen thân, một tối khi Cố Văn Vũ lại cầm cuốn truyện tiếu lâm đắm chìm vào một cõi, đồng thời bắt đầu phóng thích trận khí che chắn quanh thân, Thái Dương rốt cục nhịn không được hỏi.

Không ngoài dự đoán, Cố Văn Vũ ngay cả đầu cũng không nâng lên, hoàn toàn không quan tâm đến cậu.

Thái Dương tự rước lấy xấu hổ, lại bò nhoài về bên cạnh "Vợ yêu", bắt đầu bổ túc một đống tri thức kỹ thuật. Suốt bốn năm đại học, mấy cái trại hè trại đông gì đó đều tham gia hết, cũng được khen thưởng chút ít, kết quả vừa tiến vào cương vị công tác chính thức vẫn là hai mắt luống cuống, phát hiện bản thân hiểu biết quá ít.

Cậu mới vừa mở một file pdf liên quan đến phát triển khả năng xử lý ngôn ngữ của trí tuệ nhân tạo (AI), liền thấy một khung chat bắn ra, là Quách Minh Viễn, vậy nên Thái Dương liền cùng anh hàn huyên:

Quách sư huynh tốt bụng 21:32:47

Ngày đầu tiên đi làm thế nào, hôm nay bận quá nên không qua xem em được.

Dưa chuột chạy trốn 21:33:01

Cũng không tệ lắm, bị phân tới tổ phát triển ngôn ngữ

Quách sư huynh tốt bụng 21:33:49

Người phụ trách của mấy đứa là bằng hữu của anh, con người rất tốt, có cái gì không hiểu cứ hỏi cậu ta là được.

Dưa chuột chạy trốn 21:34:01

Dạ, được ạ.

Dưa chuột chạy trốn 21:34:01

Đa tạ sư huynh!

Quách sư huynh tốt bụng 21:34:49

Không cần khách khí

Thái Dương tắt khung chat của Quách Minh Viễn đi, chuẩn bị tiếp tục xem tư liệu, không ngờ icon bên kia của Lý Lập Bang lại nhấp nháp.

Lý ngu ngốc 21:35:13

Làm gì thế, vẫn nghiên cứu NLP à?

NLP: Lập trình ngôn ngữ tư duy

Lý ngu ngốc 21:35:14

Có chỗ nào không hiểu thì cứ tới hỏi anh, anh đây sẽ dạy chú a

Lý ngu ngốc 21:35:15

Phải rồi, trưa nay cậu có mượn hai đồng mua bánh rán trái cây còn chưa có trả đâu nhá

Lý ngu ngốc 21:37:20

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!