Chương 7: (Vô Đề)

Thái Dương rất hiếu kì, cậu không biết đám người Cố Văn Vũ là làm những gì. Sau khi ra khỏi tiệm cafe, Cố Văn Vũ cho cậu một ít tiền xong liền không quan tâm đến cậu nữa, thậm chí cũng không có chút biểu hiện sự quan tâm thích hợp với bạn cùng phòng gặp cảnh bất hạnh. Hắn giống như rất vội vã, đám người kia lại không ngừng thúc giục hắn, Thái Dương cũng không hỏi được nhiều, nói xong câu "Cảm tạ bạn hiền" liền nhìn theo bọn họ tiến vào hai xe taxi tung bụi mà đi.

Lăn lộn cả sáng thật vất vả mới về đến nhà, Thái Dương cảm thấy có chút mệt mỏi, tưởng tượng khi đến chiều còn phải ra ngoài bổ sung một đống lớn giấy chứng nhận cậu liền cảm thấy đau đầu. Điều duy nhất đáng được ăn mừng chính là chứng minh thư không có mất, bằng không còn phải chạy về tận đồn công an ở quê để báo cáo, mà chuyện đó thì thật sự quá bi thảm.

Nhưng mà điều khiến cho cậu ngoài ý muốn chính là, sau khi mở ra cửa thế nhưng phát hiện trong nhà có người.

Một người vắt vẻo trên sô pha, nhìn qua thì có vẻ đang say giấc, chính là Đại sư huynh Quách Minh Viễn của bọn họ. Bộ dáng anh giống như mới vừa xuống khỏi phi cơ, bên chân vứt một rương hành lý giản dị, mã vạch vận chuyển sân bay phía trên cũng chưa xé xuống. Áo khoác tùy ý khoác lên tay vịn sô pha, áo sơmi cũng không thay, tóc tai bù xù sắc mặt tiều tụy, trên cằm lún phún râu.

Có lẽ là quá mệt mỏi rồi, tiếng Thái Dương mở cửa cũng không có làm anh tỉnh giấc.

Quách Minh Viễn chiều hôm qua bị công ty gọi đi, như thế nào hôm nay trở về liền biến thành như vậy? Thái Dương đồng cảm với sư huynh, vào nhà cầm lấy tấm chăn mỏng đắp cho anh, sau đó cầm tiền cùng chứng minh thư chuẩn bị láy thẻ ngân hàng mua di động, nhưng nghĩ một chút, cậu lại quay về phòng, mở máy tính online đặt một phần đồ ăn ngoài.

Đặt hàng xong, cậu lại lên Q, phát hiện tin nhắn của Trương Gia cùng Lý Lập Bang nhắn cho cậu.

Tin nhắn của Trương Gia nửa giờ trước:

Vừa mới họp xong, giờ mới đọc được, hiện tại sẽ chạy đến, phải rồi, chứng minh thư có ở trong ví tiền không? Đừng quên đi báo mất thẻ ngân hàng. Cứ mở máy tính để giữ liên lạc.

Tin nhắn của Lý Lập Bang còn sớm hai phút so với Trương Gia:

Oa không phải chứ! Đầu bị lừa đá hả? Giữa ban ngày ban mặt mà vẫn để bị trộm? Chờ đó, anh hiện tại sẽ đi cứu chú! Đừng có sốt ruột a......

Thái Dương sau khi đọc tin nhắn vui mừng vô cùng, cảm thấy bản thân làm người vẫn là rất thành công, chí ít khi gặp rủi ro cũng không bị người khác mắc kệ thây. Cậu dạo mấy vòng trên web, đang xem tin tức, đột nhiên chim cánh cụt bên kia dội bom, bắn ra khung chat của Lý Lập Bang.

Chim cánh cụt là biểu tượng của QQ, giống như  của yahoo á

Lý Lập Bang 12:34:30

Mẹ nó đâu rồi! Đến quán cafe không tìm được mày, mà cũng chẳng thấy báo tin gì! Không phải mày vẫn đang mở máy tính đấy sao! Thế là sao hở, làm cái trò gì vậy?

Lý Lập Bang 12:34:45

Đừng có nói là để báo thù lúc sáng mà mày ở chỗ này chọc ghẹo các ông, bằng không ông mà về sẽ mần thịt mày! Ông không thịt mày thì Trương Gia cũng không tha cho mày!

Lý Lập Bang 12:35:01

Này, sao không lên tiếng thế!

Thái Dương ngây ra một chút, vội vàng đáp lại: Đã muốn về đến nhà, gặp được Cố Văn Vũ, hắc hắc.

Tiếp đó đối phương trầm mặc hồi lâu cũng không đáp lời, Thái Dương lại vội gửi đi một cái hình mặt cười. Vẫn không thấy hồi âm, liền không hề để ý đến hắn nữa, tiếp tục mở web xem tin tức. Một lát sau, khung chat của Lý Lập Bang lại nhấp nháy, cậu mở ra đọc, thấy trên đó chỉ viết một câu:

Đồ chết bầm, được lắm, cứ chờ đó.

Thái Dương nhìn khung chat nuốt ực một tiếng, lúc này nghe thấy chuông cửa vang, liền cầm theo tiền lẻ chạy ra mở cửa.

Quách Minh Viễn vẫn đang ngủ trên sô pha, Thái Dương đem phần cơm thịt bò mới được chuyển đến đặt lên bàn, xé một tờ giấy nhắn viết một câu đặt lên hộp đựng cơm.

Đến lúc cậu về phòng máy tính đã chuyển sang màn hình chờ, cậu cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp cầm chìa khóa cùng tiền, gập laptop lại đi ra ngoài.

Sau khi Thái Dương đi được hơn một tiếng, Quách Minh Viễn rốt cục cũng tỉnh, chiều qua bay thẳng đến văn phòng tại Thượng Hải giải quyết một case anh phụ trách, buổi sáng lại đáp phi cơ quay về. Thủ trưởng cho anh mấy tiếng về nhà nghỉ ngơi, buổi chiều còn phải trở lại công ty báo cáo tình hình cụ thể, trong vòng hơn hai mươi mấy giờ đồng hồ chỉ ăn hai phần đồ ăn nhanh khó nuốt trên máy bay, khiến anh một chút tinh thần cũng không có, thể xác cùng tinh thần đều mệt mỏi.

Anh vốn định dậy rồi sẽ đi nấu mì gói cho mình, lại đột nhiên nhanh nhạy ngửi được mùi cơm trong không khí, ngay sau đó liền thấy một phần cơm hộp mê người bày trên bàn trà. Phía trên còn đính một tờ giấy dán:

Sư huynh, gọi cơm thịt bò cho anh nà! Thái.

Quách Minh Viễn bưng hộp cơm lên, lại cúi đầu nhìn nhìn tấm chăn mới vừa được đắp lên người, nghĩ đến cậu đàn em mới nuôi có một tuần rốt cục đã hiểu biết để mà báo đáp cho vị sư huynh đáng thương già yếu anh đây, không khỏi cảm động đến rơi nước mắt.

Anh vừa ăn cơm thịt bò vừa mở TV lên xem, vừa vặn trình chiếu bộ phim thần tượng Hàn Quốc, nữ nhân vật chính trong đó đang tặng nam nhân vật chính hộp cơm tình yêu tự tay mình làm. Quách Minh Viễn trong lúc vô tình thoáng nhìn hộp cơm trong tay mình, phát hiện thật giống như trong TV, trong lòng đột nhiên cảm thấy buồn cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!