Chương 50: (Vô Đề)

Giới tính không hợp?

Thế thôi à?

Mẹ nó chỉ nói một câu là coi như không có chuyện gì à?

Lại còn giới tính không hợp...... Xem blog nhiều quá rồi hả?!

Thái Dương lúc này mới sực nhớ ra câu nói này của Cố Văn Vũ nghe rất quen tai.

Đây không phải là truyện ngắn hồi trước rất thịnh hành trên mạng sao?

Cô gái hỏi chàng trai vì sao lại chia tay với mình, chàng trai nói chúng ta không hợp. Sau đó cô gái lại hỏi có chỗ nào không hợp, cuối cùng chàng trai bí hiểm đáp lại một câu: "Giới tính không hợp."

Chết tiệt!

Cố Văn Vũ hắn không phải không dùng blog sao?

Thái Dương lấy mu bàn tay hung hăng cọ cọ miệng, trong mơ hồ giống như lại ngửi thấy được mùi hương trên thân Cố Văn Vũ, tiếp đó lại nghĩ tới tình cảnh vừa rồi, trong lòng dậy sóng quay cuồng. Cậu cúi đầu nhìn vỏ chai bia đầy đất, đột nhiên cảm thấy thập phần chướng mắt, dở hơi đưa chân đạp hai phát.

"Cố Văn Vũ! Cậu tự dưng thần kinh gì đấy!"

Chai rỗng lăn lộc cộc xung quanh, phát ra âm thanh khe khẽ dễ nghe, Thái Dương lúc này mới nhớ ra quần áo bị bia làm ướt, dính dớp dán trên người thập phần khó chịu, liền dứt khoát lột sạch sẽ ra. Đang cởi trần cúi đầu gỡ dây lưng chuẩn bị lột quần, lại đột nhiên nghe được một giọng nói lạnh lẽo chậm rãi tiến vào.

"Ế, ngài đây là...... sợ đến vãi cả ra hay sao?" Trương Gia khoanh tay, tựa vào cửa toa, ánh mắt không rõ ý tứ xuyên qua kính mắt phản quang, tựa tiếu phi tiếu nhìn Thái Dương.

Thái Dương bị dọa sợ, ngẩng đầu thấy Trương Gia, mở miệng mắng: "Có thể nào vãi ra được bao la biển cả thế này không hả? Tao mẹ nó đây là xui xẻo bị bia đổ lên quần áo!"

Câu gốc là:

– địa đại vật bác: mang ý của cải dồi dào.

Trương Gia cũng chẳng buồn cải chính Thái Dương nhớn nhác lạm dụng thành ngữ, trên mặt lộ nụ cười mỉm bí hiểm đi vào, thuận tay đem cửa toa đóng lại.

Thái Dương liếc xéo Trương Gia một cái, vừa cúi đầu tiếp tục gỡ dây lưng vừa lầu bầu: "Cậu vào sao không lên tiếng chứ? Thực không tố chất. Cứ làm như film ma không bằng! Cố tình muốn hù chết người ta hả? Có phải không hả?" sau đó phi thường lưu loát mà đem quần lột xuống, đem quần áo bẩn vo viên nhét vào ba lô, mặc mỗi cái quần đùi trắng run lập cập nhảy lên giường, cuộn mình vào trong chăn, chun mũi hắt hơi một cái.

Trương Gia đi đến trước mặt Thái Dương, đưa tay sờ sờ trán cậu, vẫn tốt, không phát sốt. Sau đó thu tay ý vị thâm trường nói: "Film ma hử? Nhưng mà mình thấy rằng nếu vào sớm hơn một chút, thì có khi lại có thể bắt kịp hiện trường bộ film hành động nóng bỏng ấy chứ nhỉ?"

Thân thể Thái Dương cứng đờ, mặt lập tức nghẹn đến mức đỏ bừng.

Trương Gia thu phản ứng của Thái Dương vào mắt, còn muốn nói điều gì nữa, chợt nghe cửa xe lại bị kéo ra, Lý Lập Bang từ bên ngoài chui vào.

"Ế, phát sốt à?" Lý Lập Bang vừa vào liền tiến đến bên giường Thái Dương, đưa tay tùy tiện vỗ lên trán cậu, sau đó lại sờ sờ trán mình, "Không nóng a, sao mà mặt lại đỏ như mông khỉ vậy?"

Trong lòng Thái Dương vốn đã khó chịu cực độ, hai cái thằng khách không mời cũng đến này lại còn vui thích sờ đầu cậu, cậu tức khắc không để yên được nữa, hất tay Lý Lập Bang ra không kiên nhẫn nói: "Chúng mày quá nửa đêm không đi ngủ mà còn mò đến chỗ tao làm chi?"

"Không phải mới nãy xe lửa có vấn đề đó à, đến xem mày có còn sống khỏe mạnh hay không mà." Lý Lập Bang duỗi chân dài ghé mông ngồi vào bên giường Thái Dương, "Hai chú em nằm giường trên toa bọn tao, thời điểm xe phanh gấp liền lăn từ giường xuống, đầu đập nứt toác, bây giờ vẫn còn trong phòng y tế chưa thấy đi ra."

Thái Dương đã biết Lý Lập Bang miệng chó không mọc ra được ngà voi, cũng không có ý chấp nhặt với hắn, mà ngay cả nói cũng còn lười.

Ánh mắt Lý Lập Bang lướt một vòng quanh toa, hỏi: "Ý? Cố Văn Vũ đâu?"

"Đi...... đi WC rồi." Thái Dương có điểm chột dạ nói.

Trương Gia nhìn thoáng qua phía cậu, không nói gì.

Lý Lập Bang chẳng biết lại chạm dây thần kinh nào rồi, sống chết ở lỳ lại không chịu đi, còn ôm cổ Thái Dương muốn nghe ngóng về cuộc sống lưu lạc hơn tháng nay của cậu. Thái Dương tuy rằng không quá muốn để ý tới hắn, song cũng chẳng có ý đuổi đi, chính là thời điểm nói chuyện có chút không tập trung.

Lý Lập Bang nói qua nói lại lại nhắc đến Cố Văn Vũ, bắt đầu trở nên nghiêm túc trách móc, chính là ngữ khí kia, như thế nào lại nghe ra có mùi ghen tuông:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!