Chương 49: (Vô Đề)

Thái Dương nói xong lời này liền hối hận, ngẩng đầu nhìn nhìn Cố Văn Vũ, cười gượng một cái định lùi ra phía sau, không ngờ lúc này thùng xe lại mạnh mẽ chấn động hai phát. Trong mơ hồ cậu cảm thấy phía trên đầu có bóng đen cực đại lắc lư, còn chưa kịp ngẩng đầu nhìn, đã thấy Cố Văn Vũ vốn vẫn ngồi trên giường thình lình đứng phắt dậy nhào về phía cậu, nắm lấy bờ vai ấn cậu xuống đất!

Rầm một tiếng ầm ĩ.

Một rương hành lý cực đại từ trên giường tầng lăn xuống, vốn dĩ suýt rơi chính giữa đầu Thái Dương nện thật mạnh vào lưng Cố Văn Vũ, sau đó bắn sang một bên, va vào mấy chai bia rỗng mấy lữ khách giường trên bỏ lại trên mặt đất.

Sau một trận loảng xoảng ầm ĩ, trong xe rốt cục an tĩnh lại.

Thái Dương trợn mắt há hốc mồm nhìn ***g ngực phập phồng trước mặt, chóp mũi bị chất vải dầy nhẹ nhàng cọ xát.

"Cậu không sao chứ?" Âm thanh của Cố Văn Vũ từ phía trên truyền đến.

"Này...... Những lời này hẳn phải là tớ hỏi cậu mới đúng chứ?" Thái Dương thở gấp, trong lỗ mũi tràn đầy toàn hương xà phòng dễ ngửi trên người Cố Văn Vũ, điều này khiến đầu óc cậu váng vất từng đợt, không hiểu sao có chút bực dọc. Cậu muốn đẩy Cố Văn Vũ ngồi xuống, lúc này lại nhận ra một chi tiết.

Thời điểm Cố Văn Vũ đẩy cậu ngã xuống mới nãy, một bàn tay liền vòng ra sau đầu cậu làm đệm, cho nên khi cậu ngã ngửa xuống cũng không cảm thấy đau. Mà tay kia thì lại nhanh chóng chống đỡ lên mép giường đối diện, như vậy không đến mức cả người đều đè lên thân cậu.

"Ý, tay cậu....."

"Cậu không có việc gì là tốt rồi." Cố Văn Vũ nhanh chóng thu hồi cánh tay bị Thái Dương đè lên, nhưng vì thu quá đột ngột, thế nên Thái Dương căn bản không có chuẩn bị trước, liền nghe "Cốp" một tiếng giòn giã, ót của Thái Dương bởi vì đệm thịt bị lấy ra mà đập một nhát xuống mặt đất.

Thái Dương: "......"

Cố Văn Vũ: "......"

Thái Dương: "Cố Văn Vũ......"

Cố Văn Vũ: "?"

Thái Dương nằm ngửa mặt ngước lên trời, nhìn đồng chí cao thủ IT đang nửa đè trên người cậu, nuốt nuốt nước miếng, có chút gian nan không biết nên mở miệng như thế nào: "Cậu..... cứng...... cậu......"

"Cậu muốn nói cái gì?" Cố Văn Vũ cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Thái Dương, vẻ mặt phi thường chuyên chú. Giờ này khắc này, ánh mắt hắn nhìn Thái Dương...... chẳng khác nào bộ dáng Thái Dương khi thấy thạch hoa quả.

Muốn nói cái gì?! Muốn nói cậu con mẹ nó đâm tớ kìa!

Thái Dương gào thét trong lòng, nhưng lại cân nhắc thể diện cho Cố Văn Vũ, mới nãy lại thay mình chịu một cú, cậu liền thực phúc hậu chọn lựa không có hét ra.

Chính là chuyện một Đại lão gia lại bị người của Đại lão gia dùng thương đâm chọc phía dưới thật sự có chút không thể tiếp nhận. Trong đầu cậu lập tức thoảng qua mấy hình ảnh kích thích, trên người chợt như bị điện giật, tóc gáy tăm tắp dựng thẳng lên.

Quả nhiên có những thứ không thể xem bừa...... Dễ dàng lưu lại di chứng.

Thái Dương ở trong lòng đem gã chủ quản biến thái kia giày xéo cả trăm lần, sau đó tay chậm rãi dò xét xuống phía dưới.

Có chút khó nói, bất quá, chính là dịch vị trí đi một chút, không để cho nó đâm chọc vào chỗ không phù hợp này nữa, đối phương hẳn là sẽ không để ý...... nhỉ......

Ôm theo ý tưởng phi thường đơn thuần mà điều khiển móng vuốt sờ vào nơi cực độ nguy hiểm, ngay nháy mắt chạm vào bộ vị lửa nóng cứng rắn liền bị người tóm lấy!

Cố Văn Vũ không nói gì, chính là hô hấp đột nhiên trở nên trầm trọng, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Thái Dương, tay nắm thật chặt tay Thái Dương, nóng bỏng như bàn ủi.

Thái Dương thật rất muốn khóc, tay bị Cố Văn Vũ giữ chặt không buông, dưới tình huống như vậy đích xác phi thường xấu hổ, nhưng là...... cái đệch vì sao thời điểm Cố Văn Vũ tóm lấy tay cậu, lại liền khiến tay cậu nắm lấy cây thương nóng bỏng tay kia a! Sợ muốn chết a!

Cố Văn Vũ cậu là cố ý hả, phải không phải không!

Vì thế ánh mắt cậu quét nhanh một cái xuống dưới, ra vẻ trấn định nói: "Ừm, không tồi, căng cứng quá nha, bao lâu không giải quyết rồi hử?"

Cố Văn Vũ nhíu nhíu mày, cành tay hắn chống trên giường dùng sức đã lâu, đang không thể khống chế từng chút buông lỏng, kéo theo thân thể cũng áp xuống càng lúc càng thấp, khuôn mặt cơ hồ chạm mũi cùng một chỗ với Thái Dương. khoảng cách phi thường nhỏ hẹp, cái thứ gọi là hormone trong truyền thuyết đang tại nơi hô hấp "nóng bỏng" qua lại này nhanh chóng phân bố truyền bá......

Thái Dương bắt đầu khẩn trương.

Lúc này xe lửa đã dừng hẳn lại, đã không còn tiếng va chạm đường ray quen thuộc nữa, yên lặng quá mức làm cho cậu cảm thấy khẩn trương, mà Cố Văn Vũ yên lặng như vậy cũng làm cậu cảm thấy khẩn trương, trong tay mơ hồ cảm nhận được mạch đập nảy lên lại càng làm cậu khẩn trương đến kinh hồn bạt vía!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!