Thời điểm Cố Văn Vũ trở lại toa xe, Thái Dương cũng chưa có ngủ, trên đầu còn trùm áo của hắn.
Thái Dương không biết xuất phát từ tâm lý gì, tại thời điểm cửa toa xe được kéo mở, theo bản năng liền nhắm mắt lại, bắt đầu nằm ngay đơ không nhúc nhích, còn cố gắng đem tần suất hô hấp của mình ngụy trang đến nhẹ nhàng trầm ổn. Cậu cứ như vậy nằm ở trên giường Cố Văn Vũ, cảm giác giống như kẻ trộm, dường như sợ bị đối phương phát hiện ra điều gì.
Cố Văn Vũ một tay vịn cửa, yên lặng đứng ở cửa toa, đột nhiên cảm thấy được có điểm mệt mỏi.
Trước khi đến nhà Thái Dương hắn cũng không có suy nghĩ gì nhiều, bởi vì từ nhỏ đã quen phiêu bạt ở bên ngoài, đối với khái niệm người nhà cũng chỉ giới hạn ở bà ngoại tại xóm làng xa xôi. Trong quan niệm của hắn, chỉ cần biết rằng bà ngoại hết thảy đều bình an mạnh khỏe như vậy là đủ rồi. Có lẽ cũng là bởi vì nguyên do tập tục dân tộc, bà ngoại cũng rất ít can thiệp vào cuộc sống của hắn.
Chính bởi vậy, thời điểm hắn đột nhiên ý thức được bản thân có cảm giác kỳ lạ nào đó với Thái Dương, mới có thể hoàn toàn không chút kiêng dè tiếp cận cậu, cũng chưa bao giờ áp chế cảm giác đó trong lòng, hắn thậm chí cũng chẳng hề suy nghĩ đến vấn đề Thái Dương không phải là con gái.
Thích một người chính là thích, có lẽ bắt đầu từ cái nhìn đầu tiên, từ giây phút đầu tiên, chẳng cần bất cứ lý do gì, chỉ là nhìn thuận mắt, liền nguyện ý tiếp cận.
Có người nói đây là xúc động, cũng có người xưng là duyên phận.
Tóm lại, sự yêu thích thuần túy này không cần quan tâm đến chủng tộc, tuổi tác, thậm chí là giới tính, theo tháng năm gặp gỡ tiếp xúc mà tích lũy lại, hóa thành một sự ràng buộc vô pháp dứt bỏ. Hơn nữa không biết từ lúc nào, con người ấy đã muốn chiếm cứ một vị trí trọng yếu trong lòng, không sao chối bỏ được.
Có người nói đây là oan nghiệt, cũng có người xưng là tình yêu.
Nhưng mà, tình huống hiện tại lại không giống như vậy. Thông qua vài ngày quan sát, Cố Văn Vũ biết, ở trong mắt cha mẹ Thái Dương, Thái Dương chắc chắn là đứa con hoàn mỹ nhất của bọn họ. Hắn có thể từ trong ánh mắt của bọn họ thấy được sự kỳ vọng tha thiết đối với đứa con.
Điều họ kỳ vọng, chính là cuộc sống của người bình thường.
Thành gia, lập nghiệp. Cưới vợ, sinh con.
Nếu có một ngày bọn họ phát hiện con của mình ở chung một chỗ với một người đàn ông, thì sẽ thế nào đây?
Tấm ảnh gia đình hạnh phúc luôn thoáng qua trước mắt Cố Văn Vũ, một nhà ba người với nụ cười sáng lạn khiến cho hắn cảm thấy bản thân đang làm một chuyện tội lỗi vô cùng.
Bất quá, cũng may hết thảy vẫn còn chưa quá muộn.
Cố Văn Vũ đi vào toa xe, khép cửa, thấy chỗ mình đã bị chiếm lấy, liền ngồi xuống giường Thái Dương ở đối diện.
Hắn cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên giường nhìn người đối diện.
Tiếng đường ray xe lửa va chạm rầm rập ở giữa đêm khuya yên tĩnh nghe vô cùng rõ ràng, cùng với thân xe nhẹ nhàng lay động, thời gian giống như đình trệ trong không gian tại nơi đoạn tuyệt với nhân thế này. Trong ánh đèn mờ tối, hết thảy ngẩn ngơ như mộng.
Một đoàn tàu vô danh, khởi hành về nơi phương xa không rõ.
Nếu có thể, thật hy vọng đây là một hồi lữ hành mãi không kết thúc......
Thái Dương đối mặt với vách tường, đưa lưng về phía Cố Văn Vũ, tuy rằng vẫn nằm ở trên giường không nhúc nhích, nhưng mắt lại mở tròn xoe, đại não thần tốc vận hành.
Từ sau lúc Cố Văn Vũ tiến vào không còn nghe thấy một chút động tĩnh nào nữa, Thái Dương phi thường muốn quay đầu lại liếc mắt một cái xem hắn đang làm cái gì. Nhưng nếu đã giả bộ như đang ngủ, hiện tại lại đột nhiên tỉnh dậy có phải có điểm kỳ cục quá hay không? Hơn nữa cho dù có bị "Đánh thức" cũng chỉ có thể ở thời điểm Cố Văn Vũ kéo cửa ra, chứ đâu thể sau khi người ta vào ngồi yên lặng được một lúc mình mới bình tỉnh dậy được.
Nói đi nói lại, cậu ta rốt cuộc có phát hiện ra mình đang giả bộ ngủ hay không? Hay là cứ như vậy mà tưởng mình ngủ rồi? Như thế nào tiến vào cũng không hỏi một tiếng, người này...... thật là.....
Mà cậu ta đang làm cái gì vậy? Sau khi vào hình như cũng không nghe thấy tiếng nằm xuống, cứ chỉ ngồi như vậy thôi à? Cậu ta sao lại ngồi vậy? Ngồi để làm gì? Sao lại không ngủ? Không ngủ, lại còn ngồi, mà lại ngồi đối diện với mình...... Cậu ta đang làm cái gì rứa?
Thái Dương nghĩ đến đây đột nhiên cảm thấy lưng nóng lên một trận, rốt cuộc nhịn không được, vì thế làm bộ dáng như ngủ mơ thấy gì không hay, chép miệng hừ hừ hai tiếng, xoay người đối mặt với Cố Văn Vũ, sau đó lại làm bộ như tỉnh lại từ trong giấc mộng hơi hơi hé mắt ra một chút.
Đang định chầm chậm mở rộng khe hở từng chút, đạt tới hiệu quả "Tự nhiên mà tỉnh lại" cuối cùng, Cố Văn Vũ ở đối diện lại đột nhiên nói một câu:
"Chưa ngủ à?"
Miệng Thái Dương đang chóp chép còn chưa có khép lại, tiếng ú ớ sảng khoái bị ba chữ này của Cố Văn Vũ làm nghẹn lại trong họng.
"Tớ đang ngủ mà! Cậu vào tớ mới tỉnh đó!" Thái Dương tức giận đến trừng mắt rít gào, thậm chí không có bận tâm đến bộ dạng ý chí chiến đấu vang dội hiện tại này của mình, hoàn toàn không phải trạng thái vừa mới tỉnh dậy từ trong giấc ngủ.
"Ừ, vậy cậu tiếp tục ngủ đi." Cố Văn Vũ nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!