Chương 47: (Vô Đề)

Trên xe lửa khởi hành về thành B, Thái Dương gối tay nằm trên ván giường cứng ngắc, ngoài cửa sổ đã ngập tràn bóng đêm, thấy không rõ phong cảnh xa xa. Ánh đèn điểm điểm như sao nhanh chóng chợt hiện, nối liền thành một con trường long kim sắc lãng du. Thái Dương mở to mắt nhìn trường long đến xuất thần, trong đầu lại đều là lời Cố Văn Vũ nói đêm qua.............

Đối diện với lời đề nghị của sư huynh, Thái Dương kỳ thật không thể nào không cân nhắc cẩn thận mà đã từ chối cho được.

Mấy năm gần đây xuất ngoại lưu học cũng không khó khăn giống trước kia nữa, trái lại chất lượng có phần giảm sút, bất quá trường học Quách Minh Viễn đề cập tuyệt đối là loại trường tên tuổi vang dội còn hoành tráng hơn cả ngôi trường hoành tráng nhất, vừa nghe đích xác liền phi thường khiến người ta tâm động.

Nhưng máy tính chuyên nghiệp thật sự rất hưng thịnh, thạc sĩ xuất ngoại cơ bản rất khó lấy được học bổng, mà ngôi trường tư nhân đứng dầu nước Mỹ này, học phí sinh hoạt phí một năm cộng vào cao đến có thể hù chết người. Thái Dương biết, mình cũng chỉ là thằng nhóc sinh ra trong một gia đình bình thường lương tháng ít ỏi, muốn bắt cha mẹ mang chỗ tiền lương chắt bóp tiết kiệm cả đời cho cậu ra ngoài đi học, loại chuyện như vậy cậu làm không được.

Huống hồ cậu cũng không phải không có nơi trông cậy a, chẳng phải là Cố Văn Vũ còn mãnh liệt yêu cầu cậu nhập hội hay sao! Vậy nên Thái Dương nghĩ nghĩ, vừa định nói chuyện, chẳng ngờ Cố Văn Vũ lại mở lời trước.

"Mục tiêu nghiên cứu chủ yếu của vị giáo sư đó là chuyển hoán ngôn ngữ tự nhiên à?"

Tất cả mọi người gồm cả Thái Dương đều ngẩn người, hiển nhiên không dự đoán được Cố Văn Vũ lại đột nhiên hỏi như vậy.

Quách Minh Viễn thâm ý nhìn nhìn hắn, trả lời nói: "Ừm, vị giáo sư này gần đây có thực hiện đề tài phân biệt ngữ âm, liên quan rất nhiều đến chuyển hoán ngôn ngữ tự nhiên cùng với trí thông minh nhân tạo. Cho nên tôi đem lý lịch của Thái Dương nói với ông ấy một chút, ông liền đồng ý viết giấy giới thiệu cho Thái Dương."

"Lời đề cử của giáo sư có thể giúp Thái Dương nhận được học bổng hay không?" Cố Văn Vũ lại hỏi.

Lúc này đến phiên Thái Dương dùng ánh mắt cực thâm ý nhìn Cố Văn Vũ, bất quá cậu chính là nhanh chóng liếc hắn một cái, xong liền dời tầm mắt đi.

"Chuyện này...... Còn phải xem phía trường học, đề cử của giáo sư khẳng định là có trợ giúp, bất quá tình huống cụ thể như thế nào còn phải xem thành tích cùng với thư tự giới thiệu Thái Dương gửi qua trường nữa. Nếu như bản tự đề cử của nó thể hiện đầy đủ giá trị bản thân, có lẽ trường học sẽ hỗ trợ."

Cố Văn Vũ nghe xong lời Quách Minh Viễn, hơi hơi cúi đầu, sau đó liền khôi phục trầm mặc.

Trương Gia chú ý tới khi Cố Văn Vũ hỏi chuyện học bổng, biểu tình trên mặt Thái Dương có dao động, liền nói: "Thái Dương, chuyện học phí cậu không cần phải lo lắng, nếu không muốn để cho cô chú thêm gánh nặng, chúng mình cũng có thể góp trước cho cậu một ít, qua bên kia nếu có thể giúp đỡ giáo sư làm case, sẽ rất nhanh có thể kiếm lại được tiền."

Đã như vậy, Thái Dương cũng không thể xấu tính lập tức cự tuyệt, cậu nhìn nhìn Cố Văn Vũ đang cúi đầu ngồi ở ghế xoay không nói lời nào, liền nói với Quách Minh Viễn: "Cám ơn sư huynh, đã để anh hao tâm tổn trí rồi. Em phải ngẫm lại đã, dù sao cũng phải thương lượng một chút với người trong nhà."

Quách Minh Viễn nghe xong cũng gật đầu nói đúng, đem địa chỉ email giáo sư đưa cho Thái Dương, đứng dậy vỗ vỗ vai cậu, bất chợt ngáp một cái, nói đã muộn quá rồi trẻ con nên đi ngủ. Sau đó mỗi tay một đứa kéo Trương Gia cùng Lý Lập Bang khỏi giường, lôi ra ngoài phòng.

Ba người kia vừa đi, Thái Dương lập tức liền dậy phắt, bò đến bên chân giường tiến sát Cố Văn Vũ, bộ dáng bị đả kích: "Này, Cố Văn Vũ, cậu hỏi chuyện du học kỹ càng như vậy để làm gì? Không phải đã nói để tớ đến làm cùng cậu sao? Không phải là muốn đẩy tớ đi nhanh như vậy đấy chứ?"

Ánh mắt Cố Văn Vũ từ tấm ảnh gia đình bày trên bàn học Thái Dương thu hồi lại, tấm hình kia hẳn là chụp vào thời điểm Thái Dương mới vừa đạt được phần thưởng gì đó, nhóc con trắng nõn đang cầm tấm huy chương vàng nhỏ cười như quảng cáo kem đánh răng "Điền Thất", bố mẹ Thái Dương bên cạnh lại càng vui vẻ đến tít mắt, một nhà ba người kề vai sát cánh đứng cùng một chỗ, thoạt nhìn đặc biệt hạnh phúc.

"Gửi mail cho giáo sư đi, hảo hảo chuẩn bị một chút, hy vọng lấy được học bổng càng lớn." Cố Văn Vũ không phản ứng Thái Dương, chỉ thản nhiên nói một câu như vậy, liền tắt đèn, sau đó lên giường.

Mắt Thái Dương chưa kịp thích ứng với bóng đêm thình lình kéo đến, vẫn ngồi ngẩn ra ở cuối giường, chờ phản ứng lại, mới bò về vị trí của mình.

Nhưng lúc này cậu đã không còn buồn ngủ, liền xoay người đối mặt Cố Văn Vũ, nghĩ nghĩ, nói: "Phỏng chừng không được đâu, tớ như thế này sao có thể xin được học bổng toàn phần chứ? Vị giáo sự kia chịu viết giới thiệu cũng tám phần là nể mặt mũi sư huynh, vẫn là đừng có mù quáng ngộ nhận trình độ mình." Thái Dương nói tới đây, tạm dừng một chút, trong bóng đêm mở to hai mắt nhìn thấy Cố Văn Vũ, liếm liếm môi, lại, vừa nhỏ giọng bổ sung câu: "Tớ thấy cứ nên theo cậu là được rồi."

"Sau khi trở về sẽ cho cậu xem qua chương trình phân biệt ngữ âm mà chúng tôi đang biên soạn, thêm cái phần đó vào nội dung thư giới thiệu của cậu, hẳn là sẽ có thêm trợ giúp." Cố Văn Vũ vẫn không có đáp lại lời Thái Dương, vẫn tự nói một mình.

"Chương trình? Chính là cái hôm nay cho tớ xem á? Không được đâu...... thứ đó không phải sau này các cậu sẽ bán đi sao, như thế thì đâu thể tiết lộ ra ngoài được?" Sau khi ăn phải một hồi khốn khổ kia, Thái Dương hiện tại đối mấy chuyện bí mật bản quyền trở nên mẫn cảm vô cùng.

"Không sao, chỉ là nói cho ông ấy biết một chút cách thức cùng cấu trúc chương trình, phần trung tâm giữ bí mật là được rồi."

Nghe xong câu trả lời của Cố Văn Vũ, Thái Dương trầm mặc một hồi, sau đó mới chậm chạp nói: "Cố Văn Vũ...... sao mà tớ lại cảm thấy, cậu giống như là đang ra sức muốn đẩy tớ đi vậy?"

Trong bóng đêm thấy không rõ vẻ mặt Cố Văn Vũ, nhưng Thái Dương mơ hồ cảm giác được thân thể hắn trong nháy mắt cứng ngắc lại.

"Đây là một cơ hội rất tốt, cậu không nghĩ thế sao?"

"Cũng không phải......"

"Vậy là tốt rồi."

Cố Văn Vũ xoay người sang chỗ khác, không nói tiếp nữa.

Thái Dương chằm chằm nhìn lưng hắn hồi lâu, sau đó nhích lên phía trước một chút, một chút......

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!