Thái Dương vẫn còn chưa rõ ràng, Cố Văn Vũ dựa vào cái gì có thể khẳng định cậu nguyện ý đi theo hắn như vậy chứ?
Được rồi tuy rằng cậu không có phản bác cũng không có cự tuyệt, hơn nữa kỳ thật trong lòng có thể sớm đã có ý niệm này chỉ là ngại mất thể diện mà không nói ra...... Bất quá nhìn bộ dạng lẽ đương nhiên của Cố Văn Vũ, thật đúng là làm cho người ta khó chịu!
Cứ...... cứ như vậy mà bán cho hắn ư?
Cũng còn chưa có ra giá cơ mà?!
Thái Dương lảm nhảm trong lòng, dẫn theo Cố Văn Vũ đã khôi phục trạng thái lạnh tanh lượn lờ trên phố đi bộ. Nhưng dù chốn này có rộng như vậy, hai thằng con trai thật sự cũng không có chỗ mà đi, hơn nữa trên đường lại tràn ngập tình nhân anh anh em em, thi thoảng vận khí không tốt còn có thể đụng phải mấy người đang ôm hôn bên đường, làm Thái Dương nhìn đến mí mắt giật liên hồi.
Thời điểm đi ngang qua một khu Game Center, lông mày Thái Dương giật giật, liền hỏi Cố Văn Vũ muốn vào chơi một lát hay không, Cố Văn Vũ nhìn vẻ mặt không tốt lành gì kia của cậu, cũng chẳng hề do dự liền gật đầu đáp ứng.
Thái Dương trong lòng vui sướng a, tâm nói rốt cục cũng quay về địa bàn rồi, vì thế nắm tay kêu răng rắc, hưng trí bừng bừng lôi Cố Văn Vũ rõ ràng không chút quen thuộc với những khu trò chơi dạng này vào, trước khi vào cửa còn không quên quay đầu dùng ánh mắt lăng ngược liếc hắn một cái.....
Một giờ sau.
Hai người từ trong Game Center đi ra.
Cố Văn Vũ hai tay đút túi biểu tình bình tĩnh, Thái Dương cúi đầu như tang gia khuyển, trong tay còn vô lực cầm hai con thú nhồi bông.
Thái Dương vân vê con gà bông trong tay, ngẩng đầu liếc Cố Văn Vũ, có chút u oán hỏi: "Cố Văn Vũ, cậu không phải là chưa từng đến Game Center hay sao?"
"Ừ, đây là lần đầu tiên."
"Lần đầu tiên? Lần đầu tiên mà có thể phá đảo?!" Lừa quỷ hả!
Thái Dương cậu hôm nay thật sự là quá mức mất mặt, khởi điểm còn dương dương tự đắc theo sát Cố Văn Vũ giảng giải từng trò chơi phải thao tác như thế nào, kết quả vừa vào máy, mặc kệ là chơi game nào cũng đều bị Cố Văn Vũ làm thịt! Chơi tới cuối cùng nghe máy bên kia không ngừng truyền ra tiếng "Stage all clear", nhìn lại màn hình bên mình là "Game over", cậu liền sụp đổ.
Khách quan mà nói, thành tích của cậu cũng rất tốt, điểm chơi đều rất cao, chẳng qua luôn kém Cố Văn Vũ một bậc, chuyện này thật khiến cho Thái Dương phi thường buồn bực.
"Kỳ thật bất quá chính là tính toán kỹ năng đóng băng thời gian cùng tổ hợp combo. Lựa chọn combo tối ưu, rồi nhớ kỹ thao tác phía trên là được, không cần chú ý tới hình ảnh game, còn ngược lại sẽ làm phân tán sự chú ý của cậu." Đối diện với sự chất vấn của Thái Dương, Cố Văn Vũ bình tĩnh giải thích.
"Này, nói như cậu thì còn cái quái gì hay nữa chứ?" Thái Dương ghét bỏ lắc đầu.
"Tôi vốn không có hứng thú với thứ đó."
"Hử? Vậy cậu có hứng thú với cái này chắc? Cho nên mới lãng phí mấy xèng còn lại hả?" Tay trái Thái Dương giơ một con gà bông, tay phải giơ một con vịt nhung, quơ quơ trước mắt Cố Văn Vũ, tức giận bất bình lên án.
Cái con người này, sau khi phá đảo có được tiền thưởng, cộng với số xèng còn không nhiều lắm, dồn cả đống đấy quăng cho cái máy gắp thú tồi tàn.
"Bởi vì tôi cảm thấy rằng cậu sẽ thích."
"Thích...... Thích cái này á?!" Thái Dương xách hai con thú bông đáng thương trong tay lắc lắc dưới mũi Cố Văn Vũ, "Chú nghĩ cái giề vậy chứ! Anh đây đâu phải bé gái! Sao có thể thích mấy thứ này được?!"
"Vậy, không thích thì đưa tôi, tôi đặt ở đầu giường." Cố Văn Vũ cũng không giận dỗi, đem gà bông cứu vớt từ trong ma trảo của Thái Dương, cầm trong tay cân nhắc một chút, thản nhiên nói.
Đặt đầu giường...... = =
Thái Dương hết chỗ nói rồi, tâm nói hai ta cùng ngủ chung giường, đặt đầu giường cậu với đặt đầu giường tớ có khác quái gì nhau?
Bất quá cậu hiện tại xem như hiểu được một chuyện, đó là ngàn vạn lần đừng tìm Cố đại thần phân cao thấp, nếu không sẽ phải ăn trái đắng! Cậu đã dùng chính tấm thân mình để chứng minh điểm này.
Vì thế, cậu nhóc vốn muốn gỡ gạc thể diện song cuối cùng lại chuốc lấy thất bại, đành phải hung hăng trút giận vào con vịt bông trong tay.
Hai người đi dạo chưa được bao lâu, đã bị mama gọi điện thoại giục trở về. Mẹ Thái Dương ở trong điện thoại thần thần bí bí cũng không nói ra vì chuyện gì, chỉ liều mạng dặn Thái Dương mau mau quay về.
Thái Dương không biết mama lại bày ra trò gì, liền cùng Cố Văn Vũ hai người hấp tấp lao về.
Kết quả vừa mở cửa, liền thấy trước cửa nhà mình vứt bừa bộn tứ tung mấy đôi giầy, Thái Dương nhất thời sửng sốt, cảm thấy giống như có một trận gió lạnh từ sau lưng thổi qua, tóc gáy dựng thẳng từng sợi một!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!