Chương 44: (Vô Đề)

Dưới mái vòm giáo đường rộng lớn, phần khung vòm bảo thạch lục được tháp chuông cùng đỉnh tháp phụ vây quanh ở giữa, được sự phụ trợ của bầu trời xanh lam sạch sẽ, mất đi vài phần trang nghiêm, rực rỡ giống như trút bỏ hết những dấu vết năm tháng.

Hai người trẻ tuổi đứng dưới giáo đường, một mặc áo khoác liền mũ màu xanh đen, một mặc áo gió màu vàng đỏ. Một thần tình lạnh nhạt, đang bị người kia trừng lớn mắt gắt gao nhìn chằm chằm. Bất chợt, phía sau bay lên một đàn bồ câu trắng, khiến người thanh niên mặc áo gió giật mình, kích động trốn về phía trước, đụng vào lòng người đối diện, được nhẹ nhàng ôm lấy.

Trong nháy mắt, trời xanh, mây nhạt, lông chim mềm nhẹ lướt qua chân trời, thời gian giống như dừng hình trong giây khắc ấy, niêm phong lại, từ xa nhìn lại giống như một tấm bưu thiếp điềm đạm mà mỹ lệ.

Cố Văn Vũ: "Bồ câu."

Thái Dương: "...... Tớ thấy rồi."

Cố Văn Vũ: "Có thể cho ăn không?"

Thái Dương: "Hẳn là có thể."

Cố Văn Vũ: "Cho ăn thế nào đây?"

Thái Dương: "Phụ cận có người bán kê cho bồ câu á."

Cố Văn Vũ: "Ừ."

Thái Dương: "Này...... Cố Văn Vũ a......"

Cố Văn Vũ: "?"

Thái Dương: "Cậu chẳng phải là...... nên buông tay ra trước sao? = ="

Cố Văn Vũ cúi đầu nhìn cái người đang sắp nổi cáu, sau đó buông lỏng tay đang ôm bên hông cậu ta ra, điềm nhiên như không có chuyện gì nói: "Tôi đi mua kê." Sau đó liền đút tay vào túi, xoay người, bước đi. Chỉ để lại Thái Dương một mình tại chỗ giương mắt nhìn, không có chỗ phát tiết.

Mà Cố Văn Vũ vừa đi khỏi tầm mắt Thái Dương, đi đến chỗ người nuôi bồ câu trong quảng trường giáo đường, khi lấy tiền mua kê cho bồ câu, không khỏi nhẹ nhàng nắm tay.

Bên trên, còn lưu lại xúc cảm của thân thể Thái Dương.

Thực mềm mại...... Thực ấm áp......

Ông cụ nuôi bồ câu thấy anh chàng trẻ tuổi trước mặt cong khoe miệng cười, tuy rằng biểu tình không phải rất nhiều, nhưng ý cười nhàn nhạt đong đầy trong ánh mắt kia lại không thoát khỏi mắt ông, liền vui vẻ hỏi: "Này chàng trai, mua kê để bạn gái cho bồ câu ăn hử?"

Lông mày Cố Văn Vũ nhẹ nhàng nhướn lên, cũng không nói gì, chính là ánh mắt hơi quét về phía thân ảnh màu vàng đỏ trên quảng trường, sau đó gật gật đầu.

Ông cụ dùng vẻ mặt "Tôi nhìn một cái là biết tỏng rồi nha" nhìn Cố Văn Vũ, sau đó phóng khoáng nói: "A a a người trẻ tuổi thật sự là tốt, nhớ đối xử với người ta tốt một chút, chỗ kê này tôi sẽ tính rẻ cho cậu chút!"

Thái Dương vốn là phát hiện di động Cố Văn Vũ đang ghi âm, hơn nữa giống như đã ghi được rất nhiều lời mình nói, thời điểm chuẩn bị chất vấn chuyện này, chẳng ngờ đột nhiên lại bị một đám chim bố láo phía sau làm giật mình, sau đó liền lơ ngơ bị Cố Văn Vũ ôm lấy.

Mà đây lại còn là trước công chúng a!

Để người ta thấy thì phải làm sao giờ!!

Thái Dương lúc này tựa hồ cũng không ý thức được rằng, điểm cậu cần quan tâm kỳ thật hẳn phải là vì sao khi bị một người đàn ông ôm vào lòng hồi lâu không buông như vậy, mà bản thân chẳng những không có lấy một chút cảm giác khó chịu mà ngược lại còn có chút khẩn trương hưng phấn khó hiểu, chứ không phải là vấn đề có bị người ta nhìn thấy hay không.

Chẳng lẽ...... vào thời điểm không bị người khác nhìn thấy thì sẽ không sao ư?

Thái Dương lại không có tiến thêm một bước phân tích nữa, sự bình tĩnh logic khi làm lập trình viên của cậu lúc này đều bị cái di động nắm trong tay đến phát nóng cùng đám bồ câu trắng bay múa đầy trời trước mắt làm rối loạn.

Đợi hồi lâu không thấy Cố Văn Vũ quay về, cậu liền tự mình đi tìm.

Vừa một đường ôm đầu chạy trối chết, đề phòng bị bồ câu thả bom xuống đầu, vừa ở trong lòng lầm bầm vì sao lại có người thích mang kê cho đám máy chế tạo phân vừa ngốc vừa ngu này ăn, Thái Dương đi tới đầu kia quảng trường, liền thấy Cố Văn Vũ đang hết sức chuyên chú cho bồ câu ăn.

Thực sự mà nói, loại bồ câu ở những điểm du lịch thế này tuy rằng không sợ người, nhưng tuyệt đối cũng không tiếp cận quá mức với du khách, phần lớn đều là thử tiếp cận, sau đó cắp thức ăn bỏ chạy.

Nhưng giờ khắc này, đám bồ câu trắng toát tụ tập xung quanh Cố Văn Vũ, bình thản không chút cảnh giác tới gần hắn, ăn kê hắn ném, đậu lên vai, lên cánh tay hắn. Ánh nắng tươi đẹp chiếu lên lông vũ trắng tinh đến gần như trong suốt, mơ hồ phản xạ ánh sáng nhu hòa nhàn nhạt, giống như thánh quanh bao phủ lên con người được vây tại trung tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!