Chương 43: (Vô Đề)

Cố Văn Vũ nhìn di động, bên trong ghi lại từng câu Thái Dương nói bắt đầu từ lúc mới lên xe, sau đó chương trình nhanh chóng đem câu nói của cậu tiến hành phân tích chỉnh hợp, thành lập kho số liệu cho giọng nói này, lưu trữ ngữ nghĩa ngữ điệu, thói quen dùng từ vân vân...... hết thảy những tính toán phức tạp này hoàn thành chỉ trong có vài giây. Sau đó phần mềm lại căn cứ vào kho dữ liệu, phân tích để tìm ra ý tứ tiềm ẩn trong lời nói của chủ nhân.

Tuy số liệu nắm chắc rất ít, khoảng cách tiến đến phân tích chuẩn xác thói quen ngôn ngữ còn kém rất xa, ảnh hưởng cũng rất lớn đến sự chuẩn xác của kết quả phỏng đoán cuối cùng, nhưng Cố Văn Vũ thật sự nhịn không được, liền thử ấn phân tích ngữ nghĩa của một câu cuối cùng.

Câu cuối Thái Dương nói là:

Này...... Người anh em, cậu đứng gần quá đó......

Tiến hành phân tích liên hệ ngữ cảnh phía trước, rất nhanh, trên màn hình di động biểu hiện ra một câu hoàn toàn mới, cũng có thể chính là ý nghĩ chân thực của câu bề mặt Thái Dương nói kia ——

Kết quả câu phân tích:

Thái Dương: Này, Cố Văn Vũ. Có ai nói qua với cậu, rằng làn môi cậu...... thoạt nhìn rất đẹp hay không?

Nhìn thấy vẻ mặt muốn phụt máu của Cố Văn Vũ, Thái Dương hồ nghi vươn cổ, nghĩ muốn liếc thử một cái xem trên di động của Cố Văn Vũ đến tột cùng có cái gì, lại bị người kia phản ứng nhanh chóng thu hồi lại, sau đó còn thấp giọng ho khan hai tiếng để che dấu, không khỏi khiến động tác khi nãy thoạt nhìn quá mức khả nghi.

"Này, Cố Văn Vũ, cậu không sao chứ?" Thái Dương hỏi.

"Ừm, không có việc gì." Cố Văn Vũ thản nhiên nhìn cậu một cái, thần sắc bình tĩnh ngồi vào một chỗ phía trước Thái Dương, sau đó cũng không nói chuyện cùng cậu nữa, chính là nghiêng đầu, đem mặt hướng ra cửa kính, giống như phi thường chuyên chú thưởng thức cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Thái Dương theo ánh mắt hắn cũng ngó nhìn bên ngoài, ngoại trừ mấy tòa cao ốc bụi mù hai bên đường thì bất cứ cái gì hay ho cũng đều không thấy, nhưng thấy Cố Văn Vũ lại nhìn đến chăm chú, cậu liền nhịn không được tò mò hỏi: "Cố Văn Vũ, cậu nhìn gì thế?"

"Không có gì cả."

"Không có gì mà lại nhìn chăm chú đến thế à?"

"Ngắm phong cảnh."

"Phong cảnh?" Thái Dương lại nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ để xác nhận, "Hai bên đường đều là nhà cũ nát trơ trụi, có cái phong cảnh gì mà xem chứ?"

"Hử, thật không? Nhưng tôi cảm thấy rất đẹp."

Thái Dương một đầu hắc tuyến, cảm thấy Cố đại thần càng ngày càng cao thâm khó lường. Bất quá ngẫm lại hắn hình như chính là sau khi xem di động xong liền bắt đầu không bình thường, một sợi dây trong óc Thái Dương bỗng nhiên kéo căng, khẩn trương hỏi: "Này không phải chứ Cố Văn Vũ, sao tớ cảm thấy như là...... cảm thấy như cậu đang yêu vậy á?!"

Yêu ư?

Cố Văn Vũ sửng sốt.

Chuyện này hắn thật ra chưa từng có nghĩ tới......

Trầm mặc một lát, Cố Văn Vũ lại cúi đầu "Ừm" một tiếng.

Trong lòng Thái Dương đột nhiên có cảm giác bị bóp chặt, nhưng trên mặt lại giả bộ cao hứng phấn chấn, trừng lớn mắt nói: "Không phải chứ! Thiệt hay giả thế! Khi nào thì đem bé ấy mang về cho anh em gặp vậy, tối thiểu cũng phải cho bạn cùng phòng tớ đây nhìn cái chứ a!"

Thái Dương một bên nói như vậy, một bên thật cẩn thận quan sát phản ứng của Cố Văn Vũ, trong lòng còn ôm một tia mong mỏi, hy vọng Cố Văn Vũ lập tức phủ nhận lời mới nãy, hoặc là giống như trước dứt khoát không để tâm đến lời của cậu.

Bất quá điều khiến cho cậu vạn phần thất vọng chính là, Cố Văn Vũ thế nhưng lại "ừm" một tiếng.

Cậu ta cư nhiên đáp ứng rồi!

Tức khắc toàn thân Thái Dương đều vô lực, mất hững ngã úp vào lưng ghế của Cố Văn Vũ, cũng không nói nhiều như nãy nữa.

Mà Cố Văn Vũ vẫn là mặt hướng cửa kính xe nhìn ra bên ngoài, bộ dáng thực chuyên chú.

Không thể nào không chuyên chú cho được.

Bởi vì, từ góc độ này của hắn, vừa vặn có thể nhìn đến khuôn mặt phản chiếu trên cửa kính của một người, mỗi một tia biểu tình biến hóa rất nhỏ mới nãy trên khuôn mặt ấy đều lọt vào trong mắt hắn ——

Kinh ngạc, hoài nghi, hoảng loạn, thất vọng...... từ đôi mắt đen nhánh trợn tròn đến từng chút một mất đi ánh sáng chầm chậm rũ mi biến nhỏ dần, nheo thành hai đường cong đáng yêu...... Sau đó nhíu mày, bĩu môi, thành khuôn mặt khổ qua......

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!