Chương 42: (Vô Đề)

Qua loa ăn xong cơm trưa, Thái Dương liền lôi Cố Văn Vũ nói muốn ra ngoài đi dạo. Nói văn hoa thì là muốn cho Cố Văn Vũ thể nghiệm một chút phong tình phương bắc Trung Quốc, nhưng lúc này mới có tháng mười một, tuyết còn không chưa rơi, lấy đâu ra cái gì mà phong tình cơ chứ? Bất quá chính là lấy cớ thôi. Cậu chính là chịu không nổi ánh mắt chăm nom Cố Văn Vũ như thể đánh giá thịt lợn loại ưu ngoài chợ của mama.

Cố Văn Vũ lại không có ý kiến gì, chỉ phụ trách nghe Thái Dương an bài, nhân tiện trong lúc Thái Dương ngồi một bên nghiên cứu lộ tuyến hành trình liền giúp mẹ Thái Dương rửa chén bát.

Thái Dương cân nhắc nửa ngày, quyết định trước mang Cố Văn Vũ đi đến tuyến phố đi bộ nổi danh tại địa phương. Tuy nói thành thị nơi cậu ở không phải khu du lịch phong cảnh gì, nhưng dãy phố cổ trăm năm này tốt xấu cũng có chút tiếng tăm. Hơn nữa trên đường dành riêng cho người đi bộ không chỉ có các loại đồ ăn vặt đông bắc, mà còn vì nơi đây là tỉnh biên giới, giáp ranh cùng nước Nga, đặc sản của Nga có rất nhiều, có phần đặc sắc hơn hẳn những nơi khác.

Lại thêm, nếu hai thằng con trai tản bộ thật sự cảm thấy nhàm chán, thì gần đó còn có khu thương mại, có thể thuận tiện đi xem film gì gì đó......

Thái Dương vạch hết thảy kế hoạch thỏa đáng, đang quay đầu lại chuẩn bị gọi người, lại phát hiện Cố Văn Vũ đã không còn ở trong bếp, trong bếp chỉ còn một mình mẹ Thái Dương đang vui vẻ đưa lưng về phía cậu vừa đun nước vừa ngâm nga hát.

Cậu lại đem đầu quay qua hướng khác, vươn cổ nhìn hướng thư phòng, phát hiện bạn cùng phòng đang bị papa lôi sang cùng online chơi pikachu.

Thái Dương:...... = =

Cậu thật sự hết chỗ nói với cặp cha mẹ này rồi!

Cuối cùng Thái Dương dài mặt ào vào phòng, một phen tóm chặt lấy Cố Văn Vũ, đem người cứu ra khỏi ma trảo của papa.

Mẹ Thái Dương nhìn thấy con trai tích cực kêu muốn đưa bằng hữu ra ngoài dạo chơi như vậy, không khỏi cảm thán thằng bé này rốt cục đã trưởng thành, đã hiểu được một chút quan hệ qua lại, cũng đã biết tỏ lòng hiếu khách rồi! Hơn nữa quan trọng nhất là, đã biết lôi kéo nhân tâm! Mới nói với nó rằng muốn đem tiểu Cố giới thiệu chị họ nó, mà thằng bé này đã liền sớm có hành động như vậy!

Ra là thằng bé này cũng không ngốc lắm!

Vì thế mẹ Thái Dương một bên trông chừng nồi canh gà cho bữa tối, một bên làm thêm mấy món bổ não, sau đó cực kỳ nhiệt tình đem hai người tiễn ra khỏi cửa.

Thật vất vả mới trốn được khỏi nhà, Thái Dương cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

Thời điểm bước đến trạm xe bus, cậu trộm nhìn Cố Văn Vũ, phát hiện đối phương vẫn là mang khuôn mặt lạnh tanh ngàn năm không thay đổi, không nói tiếng nào theo sát bên người mình.

Thái Dương cảm thấy bản thân cậu nên ngỏ lời trước, liền mở miệng nói: "Cố Văn Vũ......"

Tiếp đó không nói gì nữa.

Cố Văn Vũ:?

Thái Dương: "Kỳ thật tới nhà tớ cậu không cần khách khí như vậy a, trước kia khi Lý Lập Bang cùng Trương Gia đến nhà tớ ăn cơm cũng chẳng hề rửa bát quét nhà. Cậu không cần như vậy đâu, thật đấy, nhà tớ không chú trọng nhiều như vậy đâu......"

"Không sao." Cố Văn Vũ quyết đoán chặn ngang lời dông dài của Thái Dương, "Dù sao cũng đều quen rồi."

Thái Dương vừa nghe lời này của Cố Văn Vũ, mặt nhất thời

Xem ra lại biến thành khiển trách mình trước kia chẳng bao giờ làm việc nhà hay sao?!!

Bất quá ngẫm lại cũng đúng, từ lúc ở chung phòng với Cố Văn Vũ tới nay, Thái Dương thật đúng là trải qua cuộc sống thần tiên, mười ngón tay không hề dính nước mùa xuân. Quần áo có người giặt, ga giường có người thay, bàn có người lau, sàn có người quét, còn luôn được ăn bữa cơm vẹn toàn hương sắc......

Thập chỉ bất triêm dương xuân thủy: Đại để là trời lạnh mà không phải nhúng tay vào nước à cuộc sống an nhàn sung sướng, có người hầu kẻ hạ =)).

Nhưng chuyện này cũng không thể oán trách cậu a, ai bảo không chịu đợi đến thời điểm cậu cảm thấy phòng ốc quá mức lộn xộn bụi bặm, Cố Văn Vũ đã lại chịu không được muốn động thủ dọn sạch ấy chứ?

Cho nên nói a, hai người ở cùng một chỗ, độ nhẫn nại của người nào mạnh hơn thì người đó liền thắng!

Bất quá dù sao Cố Văn Vũ cũng không phải người nhà thân thích, tốt xấu gì cũng nên có chừng mực phải không? Thái Dương càng ngày càng cảm thấy bản thân trước kia đã quá đáng, sau này trở về nhất định phải sửa đổi, làm đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất trên có phòng khách dưới có phòng ăn mới được.

Đương lúc miên man suy nghĩ đến hăng say, thình lình nghe thấy phía sau một trận tiếng động cơ gầm rú.

Mắt Thái Dương mở to, quay đầu lại nhìn, sau đó liền thấy chiếc xe bus mà bọn họ cần phải lên gào thét lao qua bên người mình!

Lúc này còn cách trạm xe bus công cộng một khoảng cách khá xa, mắt thấy chiếc xe kia đã vào trạm dừng, phỏng chừng đến khi Thái Dương cùng Cố Văn Vũ chạy đến thì đã đi mất rồi, cho nên Thái Dương tức khắc sốt ruột!

Nhà cậu cách trung tâm thành phố không gần lắm, muốn chờ một chuyến xe bus tối thiểu cũng muốn mất hơn nửa giờ, giờ nếu lỡ chuyến, phỏng chừng sẽ bỗng dưng vô duyên hao phí gần một tiếng ở đây, thế thì còn chơi bời gì nữa? Trời tối bỏ xừ rồi còn đâu!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!