Sáng sớm hôm nay, trong một tiểu khu thành B, ba đồng chí IT mất mác giống như bị cả thế giới ruồng bỏ hiếm có tụ lại một chỗ cùng ăn cơm sáng. Mấy người đang thẫn thờ uể oải uống sữa đậu nành nhai bánh quẩy, thì ngay lúc đó, di động Quách Minh Viễn đặt trên bàn đột nhiên vang lên hai tiếng.
Quách Minh Viễn không để ý nhìn lướt qua, thấy một dãy số lạ, cũng không có nghĩ nhiều liền tiếp điện.
"Alo, sư huynh ạ? Hắc hắc, Thái Dương đây a!"
Trong nháy mắt nghe được giọng nói quen thuộc truyền ra từ di động, bánh quẩy vốn đang ngậm trong miệng Quách Minh Viễn lền rơi tõm vào trong bát sữa đậu, bắn tung lên mặt Lý Lập Bang đang ngồi đối diện.
Trương Gia tỉnh bơ rút tờ giấy ăn lau mặt cho Lý Lập Bang, sau đó cẩn thận quan sát vẻ mặt Quách Minh Viễn, mơ hồ đã muốn đoán được ra người đang gọi điện thoại này là ai.
"Thái Dương?! Em ở đâu vậy!" Quách Minh Viễn cau mày hỏi, thanh âm có chút vội vàng.
"Em a, em đang ở nhà a, sư huynh với mọi người vẫn khỏe chứ, hắc hắc em rất khỏe nha mọi người không cần lo lắng đâu, phỏng chừng tối ngày mốt sẽ lên xe lửa trở về......" Người bên đầu kia Điện thoại vẫn mang ngữ khí vô tâm vô phế, không chút ý thức được rằng bản thân đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo gì, mất tích lâu như vậy mà không thèm nói lấy một tiếng, có còn đem đám bằng hữu bọn họ để vào trong mắt nữa hay không!
Dù là con người tính tình dễ chịu như Quách Minh Viễn, cũng nhịn không được mà nổi gân xanh đầy thái dương. Anh liếc nhìn Trương Gia cùng Lý Lập Bang đang vươn cổ vểnh tai cố gắng tiếp cận để thám thính nội dung cuộc đối thoại, liền phi thường quan tâm đem điện thoại di động đặt lên bàn, mở loa ngoài, kế tiếp đó, thanh âm cười cợt của thằng nhóc đáng giận kia liền nhẹ nhàng phát ra ——
"Em ở đây hết thảy đều rất tốt, chính là rất nhớ mọi người, cả tháng nay đã không gặp rồi mà, hắc hắc...... ở bên nhà so với thành B thì lạnh hơn nhiều a, cứ luôn phải mặc áo lông......"
Lý Lập Bang lúc này cũng đã quay về chỗ ngồi, được lắm, bọn họ ở bên này thì lo lắng muốn chết, mà đương sự thì lại như không có chuyện gì chạy về nhà hưởng thanh phúc! Một tháng không gặp! Thằng ranh ấy vẫn còn biết là mình mất tăm cả tháng trời hả! Hiện tại cư nhiên còn dám đàm luận thời tiết cùng với bọn họ!
Rắc, Lý Lập Bang trầm mặt gắt gao nhìn chằm chằm di động của Quách Minh Viễn, hai mắt từ lúc ban đầu là sự lo lắng, sau là sự giải thoát cùng trấn an khi biết người không có chuyện gì, cuối cùng, giờ này khắc này đã biến thành...... ánh mắt muốn ăn thịt người.
Quả nhiên, chỉ nghe rắc một tiếng, một chiếc đũa trong tay Lý Lập Bang đã bị bẻ gãy.
Quách Minh Viễn không khỏi vì Thái Dương mà toát mồ hôi, nếu có thể, anh kỳ thật rất muốn nhắc nhở nó một câu, đừng có nói nữa, nhưng lại ngại di động đang để làm của chung, mà cái kẻ chẳng hề nhận ra tình trạng nguy hiểm kia vẫn thao thao bất tuyệt như cũ, khiến anh căn bản không chen nổi miệng vào.
"Đúng rồi sư huynh, có muốn em mang chút đặc sản gì từ nhà lên không a? Anh hỏi giùm Lý Lập Bang cùng Trương Gia một chút, xem có cái gì muốn ăn không......"
Quả nhiên, kẻ tham ăn vô luận đi đến chỗ nào, cũng đều không quên được sở trường bản thân. Bất quá cũng coi như thằng ranh này có lương tâm, còn biết nhớ thương bọn họ, Trương Gia nghe đến đó, sắc mặt có tốt hơn một chút so với lúc nãy, bất quá vẫn là hận đến nghiến răng nghiến lợi.
"Sư huynh? Sư huynh? Sao lại không nói gì thế?" Đối diện với sự trầm mặc hồi lâu bên đầu mic kia, Thái Dương rốt cục phát giác điều bất thường, liền hỏi.
Quách Minh Viễn nhìn hai người còn lại, phát hiện bọn họ đều không có ý nói chuyện, hơi hơi ho khan một tiếng vừa định trả lời, không ngờ Thái Dương bên kia đột nhiên phát ra một tiếng kêu rên ——
"Á......"
Quách Minh Viễn, Trương Gia, Lý Lập Bang: "......??!!"
Chuyện gì vậy!?
Ba chú IT đều theo bản năng đem đầu dí gần đến trước di động, từng lỗ tai dựng đứng lên. Sau đó chợt nghe Thái Dương bên kia vang lên một trận sột soạt, giọng nói của một người khác cũng rất quen thuộc truyền tới ——
"Làm đau cậu hả? Thực xin lỗi."
Giọng nam trong trẻo lạnh lùng, cư nhiên là Cố Văn Vũ!
Mấy người Quách Minh Viễn nhanh chóng trao đổi ánh mắt một chút, đều ôm tâm tư, kiềm chế cảm xúc tiếp tục bảo trì trầm mặc thông qua di động hóng hớt chuyện nhà người ta.
Âm thanh của Thái Dương lại vang lên, chính là lần này tựa hồ không có nói với mic, thanh âm có điểm nhỏ, nghe có chút lao lực:
"Ừm...... Không có việc gì...... Tớ không sao...... Bất quá góc độ cậu tìm rất tốt a...... không thì cứ mạnh thêm một chút......"
Rắc!
Lần này, một chiếc đũa trong tay Trương Gia cũng phải chịu vận rủi.
Bên kia Cố Văn Vũ nói câu nói gì bọn họ không có nghe rõ, nhưng Thái Dương lại giống như đột nhiên nghĩ ra cái gì, kinh hô một tiếng: "A nguy rồi, tớ quên mất là vẫn đang cùng sư huynh gọi điện thoại!" Sau đó lại là loạt xoạt một trận động tĩnh, Thái Dương lại một lần nữa đem ống nghe tới gần bên miệng, thanh âm lớn hơn chút: "Sư huynh a, chuyện đó...... tối ngày mốt em đi xe lửa, trở về chúng ta gặp mặt nói sau a, đúng rồi, Cố Văn Vũ cũng ở chỗ em, hai người chúng em sẽ cùng, ừm...... Cứ như vậy đi, em dập máy đây, bye bye!"
Quách Minh Viễn thậm chí cũng chưa kịp đáp lại một tiếng, bên kia liền vội luống cuống cúp máy, giống như có tật giật mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!