Dưới đèn đường mờ ảo, sườn mặt Cố Văn Vũ ẩn sau mũ trùm đầu lãnh ngạnh lặng lẽ trước sau như một, thân hình cao gầy chiếu ra một bóng dáng thật dài trên con đường nhựa, nhìn có chút quạnh quẽ.
Gần một tháng không gặp, Thái Dương không biết có phải do hiệu quả của ánh đèn hay không, bất chợt cảm thấy người trước mắt gầy yếu không ít, con ngươi sâu thẳm dù rằng vẫn trong trẻo như vậy, song lại có thể thấy được sự mệt mỏi nhàn nhạt ẩn giấu bên trong.
Người này sao lại khiến bản thân ra nông nỗi này vậy? Hơn nữa cậu ta đến tột cùng là như thế nào biết được mình ở đây vậy chứ?
Thái Dương nói thầm trong lòng như vậy, ngoài miệng thế nhưng lại vô ý thức hỏi ra:
"Cậu..... Sao lại tìm được tới đây?!"
Trên mặt Cố Văn Vũ không có biểu tình gì, một chút cảm xúc kích động hẳn nên có sau khi tìm được thằng bạn cùng phòng bốc hơi khỏi nhân gian cả tháng trời cũng không, chỉ lẳng lặng nhìn Thái Dương, sau đó thản nhiên quét mắt nhìn xuống món kem đặt trên đùi cậu, bước đến bên người cậu ngồi xuống bậc thang, nói: "Cậu có cho tôi xem qua ảnh chụp."
Thái Dương nhất thời không nghe hiểu lời Cố Văn Vũ là có ý tứ gì, nhưng thấy hắn vô thanh vô tức mà lấy hộpkem qua, dùng thìa xúc ăn, mới nhớ tới lúc trước ở Bản Nạp mình có cùng Cố Văn Vũ nhắc tới chuyện tiệm kem này, không khỏi có chút kinh ngạc: "Vậy nên...... Ngươi tìm đến nơi đây? Chỉ bằng một tấm ảnh chụp á?!"
Cố Văn Vũ "ừ" một tiếng, tiếp tục vùi đầu ăn kem, cũng không đáp gì thêm với Thái Dương.
Thái Dương há hốc miệng, kinh ngạc đến hoàn toàn nói không nên lời.
Tại thành phố Thái Dương sinh sống, cuối tháng mười cũng không phải là mùa thích hợp để ăn đồ lạnh, nhất là vào lúc tối trời thế này, đã bắt đầu có hơi lạnh của cuối thu, thậm chí nhẹ nhàng phun ra một hơi, mơ hồ có thể thấy được một làn sương trắng.
Thái Dương ngơ ngẩn nhìn Cố Văn Vũ ăn một hồi, nhìn đến mức dạ dày mình cũng bắt đầu có cảm giác co giật, vì thế nhịn không được dùng khuỷu tay huých hắn một cái, nói: "Này, cậu ăn từ từ cho tớ nhờ, lạnh như vậy mà cứ ăn liền một mạch như thế, không sợ tiêu chảy hả?"
Cố Văn Vũ lần này rốt cục cũng có điểm phản ứng, đem kem bỏ xuống bậc thang giữa hai người, sau đó nghiêng người nhìn về phía Thái Dương, ánh mắt rất nghiêm túc.
"Về sau cậu cũng đừng ăn nữa, hại người lắm."
Cố Văn Vũ khi nói chuyện vẫn mang giọng điệu nhàn nhạt không pha lẫn một tia tình cảm nào, nhưng nghe vào trong tâm Thái Dương, lại đột nhiên có điểm không được tự nhiên. Nếu theo tình tình thường nhật, cậu bất luận ai khuyên cũng đều không nghe vào, nhưng giờ này phút này, đối diện với Cố Văn Vũ đột ngột xuất hiện như thế, Thái Dương lại không biết nên đáp lại như thế nào. Vì thế cậu sờ sờ mũi lẩm bẩm một tiếng, nhanh chóng đem tầm mắt dời sang phía khác.
Cố Văn Vũ cũng không nói nữa, trầm mặc ngồi bên người Thái Dương. Thái Dương không hỏi Cố Văn Vũ vì sao lại xuất hiện vào thời điểm khéo đến vậy. Hắn đương nhiên cũng sẽ không nói cho cậu, từ sau khi đến thành phố này, hắn mỗi ngày đều tới tận nơi coi giữ, cho dù là tiệm kem đóng cửa cũng không rời đi, bởi vì một câu "Khi muốn ăn thì bất kể là lúc nào cũng sẽ đều chạy tới" trong lúc vô thức của Thái Dương khi ấy. Còn có một loại trực giác dưới đáy lòng, hắn chỉ cảm thấy tại nơi này mới có thể tìm được cậu, không có lý do gì khác.
Mà giờ phút này, cùng với Cố Văn Vũ ngồi trên bậc thang trước cửa tiệm kem, Thái Dương ngoại trừ sự kinh hãi, còn có một chút xấu hổ cùng thấp thỏm, sợ đối phương sẽ nhắc tới chuyện ở khách sạn ngày nọ.
Nhìn thấy tình cảnh như vậy, Cố Văn Vũ sẽ nghĩ như thế nào? Sẽ coi cậu là người thế nào đây?
Không biết vì cái gì, cậu tựa hồ đặc biệt để ý đến cách nhìn của Cố Văn Vũ đối với cậu.
Dùng khóe mắt trộm liếc Cố Văn Vũ một cái, thấy hắn cũng không có ý định chất vấn mình, Thái Dương mới hơi chút nhẹ nhàng thở ra.
"Ừm...... Cố Văn Vũ......" Thái Dương cảm thấy cả hai cứ yên lặng mà ngồi không thế này thật sự là kỳ cục, vì thế chủ động mở miệng phá vỡ trầm mặc, nhưng chân chính mở miệng rồi, lại không biết nên nói cái gì mới tốt.
Cố Văn Vũ nghiêng đầu chờ cậu nói hết, Thái Dương trừng mắt miệng há rồi lại ngậm, ngậm rồi lại há, đột nhiên nhanh trí nói: "Chuyện là tớ đã ra khỏi nhà khá lâu rồi, giờ muốn gọi điện thoại về nhưng không có di động, có thể cho tớ mượn của cậu một chút được không?"
Một câu này nói ra một mạch cũng không thở dốc, nhìn ánh mắt bất an trốn tránh của đối phương, khóe miệng Cố Văn Vũ cong lên, sau đó móc di động ra.
Khi Cố Văn Vũ đưa di động cho Thái Dương, bên trên vẫn đang vận hành chương trình gì đó, Thái Dương lơ đãng liếc qua một cái, phát hiện đầy màn hình là những hình vuông nhỏ, tương tự như hình ảnh thu nhỏ. Nhưng kỳ quái chính là, bên trong những hình ảnh ấy dường như đều đang chuyển động, giống như hình ảnh theo dõi thực tế trong phòng an ninh. Thái Dương chưa từng gặp qua phần mềm di động kiểu này, cảm thấy rất hiếu kỳ, đang muốn xem kỹ lại, tay Cố Văn Vũ lại khẽ trượt trên di động, thoát khỏi chương trình kia, trực tiếp chuyển sang giao diện gọi điện đưa cho cậu.
Thái Dương cũng không có tiếp tục truy vấn, liền dùng điện thoại gọi về số điện thoại trong nhà.
Mẹ Thái Dương nghe nói Thái Dương gặp được bằng hữu, liền nhiệt tình muốn cậu đem người dẫn về nhà. Thái Dương luôn mồm vâng dạ, cũng cam đoan nhất định sẽ nhanh chóng trở về, còn đặc biệt nói mình có mang theo chìa khóa, kêu cha mẹ không cần lo lắng, muộn rồi thì cứ đi ngủ trước đi.
Sau khi gác điện thoại, Thái Dương phát hiện Cố Văn Vũ đang nhìn mình, liền có chút ngượng ngùng cười cười, tự giễu nói: "Ai, lần này xảy ra chuyện, tâm trạng giống như già nua đi không ít! Con người cũng trở nên dài dòng, hắc hắc."
Nói xong, lại không tự giác cầm cái thìa Cố Văn Vũ cắm ở trên món kem lên, khoét một miếng nhét vào miệng, cũng không nghĩ tới việc cái thìa đã bị người ta dùng qua.
Ăn xong, Thái Dương phát hiện Cố Văn Vũ vẫn là đang nhìn mình, cảm giác mặt có điểm nóng lên, lại đem thìa cắm xuống, không ăn nữa, quay đầu hỏi: "Này...... Cậu cứ nhìn tớ thế để làm chi vậy, trên mặt tớ dính cái gì à?"
Cố Văn Vũ nhìn bộ dạng có chút quẫn bách của Thái Dương, ánh mắt lộ ra ý cười, lo lắng suốt một tháng nay rốt cục cũng buông xuống. Hắn từng vô số lần nghĩ đến bộ dáng khi gặp lại người này, sợ cậu ấy bởi vì một lần suy sụp mà vẫn chưa gượng dậy nổi, lại càng sợ hãi khuôn mặt tươi tắn trẻ trung lúc nào cũng vô lo vô nghĩ trong kí ức kia sau sự đả kích trầm trọng này mà vĩnh viễn biến mất.
Mãi cho đến giờ này khắc này, nhìn cậu gọi điện cho người nhà báo bình an, giọng nói ôn hòa, bên miệng lộ ra ý cười nhàn nhạt, còn có sự ấm áp không kiềm hãm trong đáy mắt khi nói chuyện với người thân thiết nhất, đều khiến cho Cố Văn Vũ nhìn đến mê mẩn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!