Hai giờ sau, vị khách trọ mới đã trở lại, trong tay xách theo túi siêu thị to nhỏ, bên trong đều là hoa quả rau dưa còn có cả thịt tươi sống.
Thái Dương, Trương Gia cùng Lý Lập Bang vừa nghe thấy tiếng liền nhanh chóng chạy tới vây xem. Cố Văn Vũcũng không nhìn bọn họ, trực tiếp mang theo đồ vào phòng bếp.
"Này này, huynh đệ đây là muốn làm gì a!" Lý Lập Bang vừa nói vừa thò đầu vào bếp nhìn quanh.
"Phỏng chừng là muốn tự nấu cơm á." Trương Gia nói.
Thái Dương thì hai mắt phát sáng, kìm lòng không nổi lê vài bước về phía bếp, quay đầu lại hỏi hai người kia: "Chúng mình có được ăn không nhẩy?"
Lý Lập Bang liếc Thái Dương một cái, lộ nụ cười xấu xa: "Cậu thì hẳn là có, còn bọn tớ thì chắc là không."
"Nói vậy là sao?" Thái Dương khó hiểu hỏi.
Lý Lập Bang bật cười, không trả lời, vất vả đợi nín cười sau một lúc lâu mới thở gấp vỗ vỗ bả vai Thái Dương, trịnh trọng nói: "Bạn học Thái Dương, về sau mấy người chúng ta nếu không có cơm ăn, thì phải nhờ vào cậu đó."
Nói xong, liền hai ba bước sải bước lên thang lầu, chui về phòng mình.
"Thằng đó là có ý gì vậy?" Thái Dương quay đầu hỏi Trương Gia.
Trương Gia đẩy kính mắt, nhìn nhìn Cố Văn Vũtrong bếp, nghiêm túc nói: "Tôi nghĩ, cậu ta có thể là muốn cậu đến tối chịu khó thủ thỉ bên gối nhiều nhiều vào, để cho chúng ta có cơm ăn." Sau đó không đợi Thái Dương có thời gian phản ứng, liền kẹp tờ báo nhanh chóng té lên lầu.
Chỗ này là chữ "Chẩm biên phong" á. Kiểu như là lúc đêm khuya thanh vắng, vợ thủ thỉ bên tai thì chồng cái ji cũng nghe ấy =))
Đương lúc Thái Dương còn đang cân nhắc câu "Thủ thủ bên gối" của Trương Gia là mang ý nghĩa gì, cửa kéo thủy tinh phòng bếp lại đột nhiên bị đẩy ra, Cố Văn Vũ vẫn một tay đút túi như thể bị sái khớp, nhìn Thái Dương đứng một mình trong phòng khách, chỉ thản nhiên hỏi: "Có kiêng gì hay không?"
"Hở?" Thái Dương cảm thấy với chỉ số IT cao của mình, có điểm theo không kịp tiết tấu của vị khách trọ mới này.
"Bọn họ." Đầu Cố Văn Vũ hơi nghiêng về phía tầng trên, ánh mắt lại vẫn nhìn Thái Dương, "Có kiêng ăn gì không?"
"Nga...... chắc không có."
"Còn cậu?"
"Cũng...... Cũng không có."
Cố Văn Vũ không nói gì, kéo cửa phòng bếp, lại quay về tiếp tục đun canh xào rau.
Thái Dương tự xưng tinh anh IT chung quy cũng coi là thông minh, dù cho hành sự của vị khách trọ này có điểm quỷ dị, song cậu đã lý giải được đầy đủ ý nghĩa trong lời nói của hắn, vậy nên mắt sáng như sao, lập tức chạy vội lên lầu đập cửa phòng Lý Lập Bang cùng Trương Gia, tuyên bố này một tin tức tốt khuấy động lòng người:
Bọn họ rốt cục cũng được ăn uống tử tế rồi!
......
Quách Minh Viễn buổi chiều nhận được điện thoại từ công ty, liền tức khắc bị triệu đi. Trước khi ra cửa anh vô cùng tiếc nuối nhìn nhìn thức ăn trên bàn cơm, thầm than mình không có lộc được ăn.
Bữa tối thịnh soạn đến bất ngờ, gan lợn xào tiêu, cải trắng luộc, vịt hầm tương xé phay, ngư hương bung cà, quế ngư hấp...... Bất luận là phối hợp dinh dưỡng cho đến hương vị, đều hoàn mỹ không chê vào đâu được. Cố Văn Vũ vẫn không nói gì, chỉ im lìm cúi đầu ăn cơm.
Người ta có câu, "Ăn được của người ta thì phải biết đường mà trả ơn". Dưới nhiệt khí dày đặc thơm nức mê người của nồi canh sườn lợn bí đao, Thái Dương, Lý Lập Bang sớm đã coi vị khách trọ mới này thành người một nhà tương thân tương ái.
Nguyên văn là " Nã nhân gia thủ nhuyễn, cật nhân gia chủy đoản"
"Oa, Cố Văn Vũ tay nghề cậu thật là giỏi quá!" Lý Lập Bang vốn nhìn người khác có chút không vừa mắt, tán thưởng không hề che dấu, "Không phải chuyên nghiệp đấy chứ?"
"Phải a, quả thực là đầu bếp cấp cao!" Thái Dương giơ ngón tay cái lên.
"Đúng rồi, chúng ta còn chưa có tự giới thiệu qua." Trương Gia nói, "Mình là Trương Gia, thằng này là Lý Lập Bang, Thái Dương cậu hẳn đã biết rồi, là người ngủ chung phòng với cậu, ba chúng mình đều là đến Thiên Độ để thực tập."
Thái Dương cắn đũa liếc xéo Trương Gia một cái, ở trong lòng thầm mắng: hứ, đồ khỉ gió nhà cậu, có cần thiết phải đặc biệt cường điệu là ngủ chung phòng không...... = =
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!