Lại nói đêm hôm đó Thái Dương từ trong khách sạn nhanh như chớp chạy ra, chân trần khoác áo tắm của khách sạn, ôm một đống quần áo, tìm mấy lần mới phát hiện áo khoác bỏ ví tiền ở trong thế nhưng lại không đem theo. Lần này thật quá xúi quẩy, trên người một xu teng cũng không có, cũng không biết nên đi đâu về đâu nữa.
Khách bộ hành trên đường đều dùng ánh mắt kinh hãi nhìn cậu, lại còn bất lịch sự chỉ chỉ chỏ chỏ rào rào nghị luận nói xấu sau lưng cậu. Càng đáng sợ chính là, cậu phát hiện ven đường có một chiếc xe cảnh sát đang đỗ, hai bóng đèn phía trước đang ra sức lấp lóe, giống như muốn mở đường đi về phía cậu, vì thế liền cả kinh lập tứcchọn một con đường nhỏ tối tăm chui vào, vòng vèo dăm bảy lần tiến vào một công viên nhỏ ở trung tâm thành phố.
Một mình ngồi trên ghế đá công viên lặng lẽ một hồi, Thái Dương cảm thấy bản thân quả thực không có mặt mũi nào mà đi gặp người khác, đặc biệt là Cố Văn Vũ. Phải gọi là bắt gian ngay tại trận, thật sự là quá mất mặt! Cậu hiện tại thật muốn tìm một sơn cốc trốn vào, sau đó cả đời cũng không ra.
Lại còn việc bản thân mình nhất thời được phô trương sung sướng, xem như đã hoàn toàn đắc tội với Hạ Thần Đông, cũng không biết tên biến thái ấy sẽ nghĩ ra thủ đoạn gì để sửa trị cậu.
Có lẽ con người chính là như vậy, một khi bị một đống phiền toái quấn thân, ngược lại có sự giác ngộ phá quán tử phá suất, ngược lại xử sự rất ung dung.
Phá quán tử phá suất: kiểu như là đằng nào cũng hỏng rồi phá luôn đi =))
Vì thế Thái Dương buông đống chuyện be bét kia xuống không thèm nghĩ tới nữa, tìm một bụi cây thay quần áo, sau đó tựa như con mèo hoang cuộn mình ở trên ghế dài, tạm qua một đêm trong công viên.
Đợi đến thời điểm trời sáng ngày thứ hai, cậu theo sau một đám cụ ông cụ bà sáng sớm đi tập thể dục, chân trần dẫm trên đường rải đá sỏi trong công viên, sau đó thế nhưng lại bất ngờ được khen ngợi người trẻ tuổi mà có thói quen dây sớm sinh hoạt tốt, còn biết đi chân trần trên đường sỏi để mát xa lòng bàn chân hoạt huyết hóa ứ......
Đối mặt với vô số ánh mắt hiền từ ôn hòa ném lên thân mình, Thái Dương cảm thấy nháy mắt như được chữa khỏi, đồng thời khóe miệng cũng có chút run rẩy, sợ các ông các bà phát hiện ra mình không phải là chân trần tập luyện, mà là không có giày để đi.
Ở trong một khu đổ rác bới được hai cái dép đi tạm lên chân, Thái Dương cảm thấy mình thật quá may mắn, dép tìm được cư nhiên vẫn là thành đôi.
Hiện tại việc cấp bách là phải kiếm tiền tiêu, bằng không cứ tiếp tục thế này sớm hay muộn cũng sẽ lưu lạc đến ven đường làm kiếp ăn xin. Vì thế Thái Dương trên đường tìm kiếm thông báo tuyển người của quán cơm, hỏi qua mấy tiệm lớn một chút, đều bởi vì không có chứng minh thư mà bị cự tuyệt.
Cuối cùng cậu ủ rũ tiến vào một ngõ nhỏ, dừng bước lại trước một tiệm thịt nướng nho nhỏ, nhìn đến mấy chữ "Thông báo tuyển dụng" nghiêng vẹo trên tấm biển treo phía ngoài, mắt liền sáng lên, tức thì vọt vào trong.
Ông chủ tiệm thịt nướng là một vị đại thúc béo tốt. Vốn hắn thấy Thái Dương bộ dạng khả nghi, không có chứng minh thư nên cũng chẳng muốn thuê, nhưng chịu không nổi sự đeo bám nhằng nhẵng gợi lòng trắc ẩn của Thái Dương, còn bậy bạ nói mình là sinh viên ngoại tỉnh của trường đại học XX, không chịu nổi áp lực bài vở nghĩ quẩn mà trốn khỏi trường học, một đường lưu lạc đến tận đây trải nghiệm cuộc sống.
Đại thúc béo đánh giá Thái Dương từ trên xuống dưới cẩn thận một phen, cảm thấy thằng bé này mi thanh mục tú ngoan ngoãn hiền lành, quả không giống kẻ có ý bất lương, hơn nữa nhìn cũng rất thuận mắt. Ánh mắt khẽ đảo qua cân nhắc mấy phút, cuối cùng vỗ bàn tay to lên đùi cái bốp, đem cậu IT trẻ tuổi đã từng thắng vô số trận đấu máy tính giành giải thưởng lớn tuyển vào trong tiệm, làm một công nhân chạy bàn lao động giản đơn.
Thái Dương cảm động đến rơi nước mắt, liều mạng nịnh nọt nói đại thúc béo tư tưởng văn minh anh minh thần võ, nguyện ý thu nhận một thằng học sinh phiêu bạt đất khách như cậu đây, quả thực là trước nay chưa từng có vân vân, khiến ông chủ tiệm thịt nướng vui sướng hớn hở.
Bất quá cuối cùng, vẫn là một câu của con gái ông chủ quán thịt nướng nói toạc ra chân ý trong đó ——
"Đừng có vuốt mông ngựa, cha sở dĩ thuê anh vào làm chẳng phải là vì anh nói chỉ cần bao ăn bao ở còn tiền công sẽ thương lượng đó hay sao? Kỳ thật chúng tôi chính là coi anh là lao động giá rẻ nên mới tuyển, anh không cần phải nghĩ nhiều!"
Thái Dương: "......"
"Còn nữa nha, anh tưởng lời anh nói kia thật sự sẽ có người tin sao, lừa quỷ cũng phải ngại kỹ thuật quá thấp, chính là lười vạch trần anh thôi, ai cho anh vớ bở đâu!"
Thế là Thái Dương nhìn bé Loli ngồi ở băng ghế nhỏ trước cửa tiệm thịt nướng lắc lư hai bàn chân nhỏ mập mạp vùi đầu đọc sách, lần đầu tiên trong cuộc đời có kích thích muốn bóp chết đóa hoa tương lai của tổ quốc.
Không sai, công việc chạy bàn kỳ thật cũng không vất vả, nếu nói có điều gì khó đối phó, thì chính là con gái của ông chủ tiệm thịt nướng.
Cô bé con này mới hơn mười tuổi, là một bông nhài xinh xắn, song lại luôn thích dùng ánh mắt khó hiểu đăm đăm nhìn Thái Dương, còn cứ một câu "Dụ thụ" gọi cậu. Thậm chí có một ngày, bé Loli thừa dịp đại thúc béo không ở đó liền gọi Thái Dương lại, ghé vào bên tai nhỏ giọng hỏi cậu có phải trốn khỏi sự độc chiếm từ trong tay gã đại ca xã hội đen nào đó, vì tránh bị truy sát mà lưu lạc tứ xứ hay không...... Nghe xong Thái Dương thiếu chút nữa thì xuất huyết bên trong.
Thời gian vẫn luôn lặng lẽ chảy qua giữa lúc mọi người bận rộn, ngõ nhỏ hẻo lánh không mấy ai hay này so với thành thị phồn hoa kia hoàn toàn giống như một thế giới khác, là chốn đào nguyên an bình yên ả.
Cuộc sống của Thái Dương sau khi đến thành B chưa từng đơn thuần như vậy, mỗi ngày đều đem mấy chục đồng tiền công chắt bóp đếm đi đếm lại, chạy bàn, bưng chén đĩa, rửa chén đĩa, giúp con gái ông chủ tiệm thịt nướng làm việc......
Nói được văn vẻ như vậy, kỳ thật mục đích của cậu rất đơn giản, chỉ có một, chính là muốn gom đủ tiền mua vé xe lửa trở về nhà.
Cậu muốn về nhà, phi thường muốn.
Đương nhiên, dù rằng trong đáy lòng Thái Dương không muốn liên hệ bằng hữu vào lúc này, nhưng cậu cũng không phải là vô tâm vô phế đến mức không biết gửi một tin nhắn báo bình ăn cho mấy người bạn ở chung. Vì thế cậu đặc biệt lên mạng, gửi một email cho đám Lý Lập Bang.
Vì không muốn bị đám lập trình viên kia tra IP ra địa chỉ, Thái Dương lại mất công giở thêm thủ đoạn. Cậu nguyên tưởng rằng vạn sự đại cát hết thảy thuận lợi, cũng không nghĩ tới, email này căn bản không gửi đi được. Bởi vậy, khi cậu gặp lại đám bạn cùng phòng đã đi tìm cậu đến phát điên liền phát sinh bi kịch......
Bất quá những chuyện đó nói sau.
Tóm lại, sau hai mươi ngày, tiền vé xe của Thái Dương rốt cục cũng gom đủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!