Chương 38: (Vô Đề)

Quách Minh Viễn luôn luôn là con người ôn hòa, luôn luôn mỉm cười cơ hồ cho tới bây giờ chưa từng nổi giận với người khác.

Nhưng giờ này khắc này, anh như một cơn lốc lao vào phòng khách sạn, trực tiếp xách cổ Hạ Thần Đông đang nằm trên sô pha đứng dậy, khuôn mặt không một ý cười nhìn qua nhưng lại có vài phần hung hãn.

"Thằng bé đó đâu?" Quách Minh Viễn nhìn khóa vào mắt Hạ Thần Đông hỏi.

Hạ Thần Đông hơi hơi hất cái cằm nhỏ lên, bên miệng vẫn mang nụ cười rất muốn ăn đấm: "Ăn sạch sẽ rồi thì còn giữ lại làm gì, đương nhiên là để nó chạy về rồi......"

Sau đó không ngoài dự liệu, nói còn chưa dứt lời trên mặt liền bị trúng một quyền hung hăng.

Một quyền này của Quách Minh Viễn hạ cực nặng tay, đánh cho Hạ Thần Đông xoay mặt qua chỗ khác.

"Nó đến tột cùng đã đắc tội cậu thế nào mà nhất định phải hủy hoại nó chứ! Không thể buông tha cho nó sao? Cậu đã quên mình đã nói thế nào ư? Cậu đã nói sẽ không động đến nó!"

Hạ Thần Đông chậm rãi quay lại, khi nâng mắt nên nhìn lại Quách Minh Viễn thì mắt đã là một mảnh lạnh lùng. Hắn không nhanh không chậm rút tờ giấy ăn trên bàn trà, tao nhã đem khăn tay gấp lại, sau đó lau lau khóe miệng cười lạnh nói: "Hử? Tôi sao lại hủy hoại nó chứ? Tôi chỉ là thích nó mà thôi. Cậu cũng biết, con người tôi, chỉ cần vừa ý cái gì thì phải có bằng được, bất luận phải dùng thủ đoạn gì.

Thằng bé đó là tự thân nguyện ý, tôi chẳng hề ép buộc."

"Thích? Cậu còn biết cái gì gọi là thích ư? Đừng mẹ nó làm tôi buồn nôn."

Hạ Thần Đông nhún nhún vai, dửng dưng như không thõng tay nói: "Ở trong mắt các người, đồng tính luyến ái không đều là như vậy sao? Lạm giao, đa tình, tùy tiện tìm một thằng đàn ông là có thể lên giường...... Sự yêu thích của tôi đối với bé con đó cũng giới hạn chỉ trong ý muốn đè nó một đêm mà thôi, không có gì khác."

"Chỉ có bản thân cậu là cặn bã, đừng có lôi những người khác vào." Quách Minh Viễn lộ ra thần sắc chán ghét.

"Hử?" Hạ Thần Đông nhướn mi, "Nói như vậy ấn tượng của cậu đối với cộng đồng đồng tính luyến ái đã có đổi mới rồi hả? Không tồi...... Lẽ nào là vì cậu cũng động lòng với bé con đó? Hay là cuộc sống 5P muôn màu muôn vẻ khiến cho người ta muốn ngừng mà không được......"

Quách Minh Viễn thấy Hạ Thần Đông càng nói càng tởm, cảm thấy cùng loại biến thái này nhiều lời đều là lãng phí nước miếng, trong lòng lại lo lắng cho Thái Dương, vì thế không đáp lại hắn xoay người đi về phía ngoài cửa.

Nhưng còn chưa ra khỏi phòng, chợt nghe Hạ Thần Đông phía sau lại thong thả nói một câu: "Muốn bảo hộ một người, đầu tiên bản thân phải đủ vững chãi mới được. Dựa bằng cậu hiện tại? Cậu có thể làm gì? Chẳng phải chỉ có thể nhìn thôi sao? Nếu không phải là buông tự tôn đi cầu cạnh người khác, lại còn phải xem người ta có nguyện ý thông cảm, liếc nhìn mặt cậu một cái hay không....."

Quách Minh Viễn nghe xong lời này thân hình dừng một chút, quay đầu lại dùng ánh mắt cực kỳ quái nhìn Hạ Thần Đông.

Hạ Thần Đông gác chân, giống như đại gia nằm trong sô pha, lười biếng đưa đôi mắt hẹp nhìn Quách Minh Viễn, lại nói: "A đúng rồi, nghe nói chuyện cậu xuất ngoại đã được sắp xếp ổn thỏa rồi hử? Chúc mừng nha, tâm nguyện nhiều năm như vậy rốt cục đã đạt thành......"

Quách Minh Viễn nhíu nhíu mày, cuối cùng chẳng nói thêm gì bước đi.

Hạ Thần Đông đưa mắt dõi theo, nhìn anh ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Mãi đến khi trong gian phòng xa hoa mà trống trải chỉ còn một mình hắn, Hạ Thần Đông mới nhẹ nhàng xoa vết thương mới thêm trên mặt, cong khóe miệng, lẩm bẩm:

"Gần đây thật đúng là hay bị đánh quá...... A a......"

Quách Minh Viễn vội vàng ly khai khách sạn, bởi vì đi quá vội, cũng không có nhìn đến Trương Gia cùng Lý Lập Bang mới vừa chạy tới. Hai người kia cả chiều tìm Thái Dương đến muốn phát điên, sợ thằng nhãi kia nghĩ quẩn mà xảy ra chuyện.

Nhất là Trương Gia, không biết như thế nào, trong đầu cậu luôn nhịn không được nhớ về ngày đó khi phụ thân Lý Lập Bang đến nhà bọn họ, Thái Dương có nói đùa cùng cậu:

Lúc ấy chứng kiến Lý Lập Bang một mạch lao khỏi nhà, Thái Dương từng nói với cậu, càng là người bên ngoài thoải mái lạc quan tùy tiện, khi gặp phải đả kích hoặc là kích thích lại càng dễ dàng làm ra chuyện cực đoan.

Sau đó Trương Gia liền hỏi: "Nếu cậu bị kích động thì sẽ thế nào?"

Thời điểm ấy, Thái Dương còn vuốt cằm ra vẻ nghiêm túc trả lời: "Hẳn là sẽ tìm cái một chỗ nào đó ăn no căng rốn, sau đó sẽ tìm tòa cao tầng nào đó để leo lên, cuối cùng là ngắm nhìn thế giới tốt đẹp này......"

Trương Gia lắc đầu, liều mạng không để cho bản thân nghĩ tới vẻ mặt của thằng ngốc kia khi nói những lời này. Cậu hiểu rõ đồ tham ăn ấy, cảm thấy nó hẳn không dễ gì mà nghĩ quẩn, vì thế vỗ vỗ Lý Lập Bang, ý bảo hắn không cần phải lên khách sạn nữa.

Lý Lập Bang nóng gan sôi ruột căn bản không nghe Trương Gia, mắt đỏ au muốn xông vào trong, Trương Gia liền nói: "Sư huynh đã ra rồi, phỏng chừng chính là người không ở bên trong, chúng ta vẫn là về nhà tìm trước rồi nói sau."

Lý Lập Bang tâm phiền ý loạn cào tóc, lại không cam lòng quay đầu nhìn thoáng qua, mới cùng Trương Gia lên taxi, chạy về căn nhà thuê chung.

Trên đường Lý Lập Bang luôn im lặng, lấy di động Thái Dương bỏ lại ở công ty ra, ngơ ngác cúi đầu nhìn chằm chằm, thật giống như có thể khiến chủ nhân của nó chui ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!