Chương 37: (Vô Đề)

Quẹt thẻ phòng, "Tít tít" hai tiếng, khóa cửa liền bị mở ra.

Trong phòng khách sang trọng, TV LCD gắn trên vách tường im lặng mở, trên sô pha tùy tiện quăng vài món y phục, gian phòng tràn ngập hương nước hoa đàn ông nhàn nhạt. Phòng khách không có ai, cửa phòng ngủ lại hờ khép, lộ ra một góc giường đôi mềm mại mà ám muội.

Thái Dương cảm thấy không khí này có điểm quỷ dị, nếu không phải cậu còn có vài phần lý trí, cậu thật muốn rút cái búa giấu trong tay áo ra, sau đó thấy cái gì không vừa mắt liền đập một búa, coi nó là người hay là quỷ.

Nhưng cuộc sống dù sao cũng không thể cứ đánh thử được, cho nên có một số việc cũng chỉ có thể giữ trong đầu mà thôi.

Cậu vểnh tai cẩn thận nghe động tĩnh bốn phía, sau đó chân dẫm qua tấm thảm mềm mại, ngừng lại trước cửa phòng ngủ, ghé qua khe cửa nhìn nhìn bên trong, phát hiện vẫn không có ai.

Lúc này Thái Dương đột nhiên mất bình tĩnh.

Trong film kinh dị trường đoạn dọa người nhất là lúc nào? Chính là khi tìm không thấy mục tiêu, vừa quay đầu lại đột nhiên phát hiện có thứ gì đó như mặt người đang dán sát vào cổ nhìn mình! Thời điểm Thái Dương nửa đêm trộm xem Đạo mộ bút ký lại càng khắc sâu cái cảm giác này.

Cho nên, khi cậu mơ hồ cảm thấy phía sau có hô hấp rất nhỏ lướt qua gáy, cơ hồ huyết dịch toàn thân đều đông lại! Da gà nổi hết lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được!

Ngay sau đó eo cậu bị người ôm lấy!

"A a a! Buông tay a! Đồ biến thái chết tiệt!" Thái Dương bị dọa đến hét lớn một tiếng, sau đó liều mạng giãy khỏi cái ôm khiến người ta dựng thẳng hết tóc gáy, đại não nhất thời đoản mạch, chẳng giữ kẽ chi hết, nghĩ cái gì liền phun ra cái đấy.

Lúc xoay người nhìn thấy sắc mặt đối phương còn đen hơn đáy nồi, Thái Dương mới xấu hổ miễn cưỡng tươi cười, gọi một tiếng"Phó giám đốci".

"Đã nói bao nhiêu lần rồi...... Gọi anh Thần Đông......" Hạ Thần Đông vừa mới tắm rửa xong đang mặc áo choàng tắm tựa tiếu phi tiếu cong khóe miệng, đôi mắt dài nhỏ lại gắt gao nhìn chằm chằm Thái Dương, lấp lóe tia sáng nguy hiểm, "Còn đứng ở đây làm gì, sao không đi tắm rửa đi? Hay là muốn anh giúp kưng?"

"Tắm rửa?" Thái Dương nhìn lão cáo già tắm rửa đến thơm nức, đột nhiên nảy sinh trong đầu một ý niệm buồn nôn muốn chết, vì thế nói: "Tôi không cần tắm rửa! Cả một tuần tôi mới tắm một lần, đầu tóc cũng chưa có dính bết, cùng lắm chỉ có mùi tý thôi...... Không tin ngài ngửi thử coi......" Nói xong liền cúi đầu dúi sát vào dưới mũi Hạ Thần Đông.

Hạ Thần Đông vẫn là lần đầu tiên thấy loại người vô duyên bất lịch sự thế này, ghét bỏ lui lại mấy bước, sau đó thừa dịp Thái Dương đang cúi đầu tóm lấy cánh tay cậu, lôi cậu nhét vào phòng tắm.

Thái Dương không chút cảm thấy xấu hổ về hành vi lời nói thô bỉ của mình, thấy Hạ Thần Đông đi theo mình vào phòng tắm, còn phi thường cao hứng nói: "Phó giám đốc, ngài muốn giúp tôi tắm rửa ư? Cũng tốt a, tôi cũng đã hơn một tháng không có cọ rửa, trên lưng ngứa ngáy lắm á, ngài lát nữa giúp tôi chà sát nha......"

Tuy biết thằng nhóc này là cố ý, song Hạ Thần Đông không thể không thừa nhận, một giây đồng hồ trước còn cảm thấy khuôn mặt tuấn tú kia đáng yêu ngon mắt, nhưng giờ này khắc này nhìn qua lại có cảm giác khó ưa, tâm tình tốt đẹp đều bị phá hủy, hắn trầm mặt bước khỏi phòng tắm, còn một phen đóng sập cửa lại.

"Phó giám đốc......" Cửa phòng tắm mới đóng lại được mở ra, một cái đầu bù xù thò ra ngoài, "Nếu tôi lưu lại đây một buổi tối, công ty có phải sẽ không truy cứu nữa hay không?"

"Tôi nhớ trưa nay đã nói rõ ràng rồi mà." Hạ Thần Đông có chút không kiên nhẫn, rốt cục buông nụ cười nhất quán hoàn mỹ kia xuống, nghiêm mặt nói: "Hơn nữa hiện tại là tan tầm, tôi không thích nói chuyện công việc trong lúc riêng tư, hiểu chưa?"

"Vâng, đã hiểu. Chính là......"

Hạ Thần Đông không khỏi có điểm hối hận, hắn như thế nào lại dẫn tới một kẻ lắm điều vậy chứ? Sao lúc trước không phát hiện ra vậy?

"Hử? còn muốn nói gì nữa?"

"Phó giám đốc, bằng hữu của tôi từng ở trong quán bar mạo phạm đến ngài, thỉnh ngài đại nhân không tính toán với tiểu nhân, đừng tìm bọn họ so đo được không?"

"Hử? Cậu là nói hai người Lý với Trương gì đó hả?" Rốt cục cũng tìm thấy một chút cảm xúc lo lắng trên khuôn mặt người nọ, Hạ Thần Đông vẫn luôn không có chỗ xả bực bội cuối cùng cũng tìm ra được kẽ hở, vì thế hắn chầm chậm đi đến trước mặt Thái Dương, khoanh tay tựa vào cửa nhà tắm, trên mặt lộ nụ cười bí hiểm.

Thái Dương giống như nhìn thấy một lão hồ ly đang cong cái đuôi lớn lông lá trước mặt, có dự cảm không ổn.

Quả nhiên, liền nghe cáo già nói:

"Được a, tôi không cùng bọn họ so đo, chỉ cần kưng gọi một tiếng Thần Đông, thanh âm phải ôn nhu một chút, để tôi thấy dễ chịu là được."

Trong lòng Thái Dương nói ôn nhu cái con mẹ ông ấy, bất quá cũng biết chọc giận đến gã thủ trưởng biến thái này tuyệt đối không phải chuyện tốt gì, cuối cùng nhẫn nhịn, dùng một loại giọng điệu không được tự nhiên gọi một tiếng "Thần Đông", sau đó cấp tốc đóng sập cửa nhà tắm lại.

Hạ Thần Đông kịp thời lùi ra sau, tránh cho mũi bị cửa kẹp lại.

Hắn đứng ở cửa phòng tắm trong chốc lát, song nửa ngày không có nghe thấy tiếng nước bên trong, trong lòng biết thằng nhãi kia lại giở trò bịp bợm, vì thế ở trên cửa gõ hai nhát, trầm giọng nói:

"Tắm rửa cho sạch sẽ đi rồi ra đây nói chuyện, bằng không liền cút ra ngoài cho tôi! Nghe rõ rồi chứ hả!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!