Thái Dương thật vất vả mới nâng cao dũng khí đi tìm thủ trưởng biến thái Hạ Thần Đông kia, tới được cửa văn phòng hắn mới được cho hay hắn đang bận không tiếp người ngoài. Cái gọi là nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt, một chút hào khí khó khăn lắm mới tích góp được vì tìm không thấy đối tượng phát tiết mà liền tan thành mây khói, vì thế Thái Dương đành phải ủ rũ cúp đuôi vòng về.
nhất cổ tác khí: một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm ("Tả Truyện" Trang Công thập niên: "phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt". Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với người lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc)
Thời gian nghỉ trưa, Thái Dương lại chẳng muốn đến căn tin nhân viên, đối với kẻ tham ăn như cậu mà nói là cực kỳ hiếm có.
Cậu cúi đầu đi về văn phòng mình, nghĩ thầm lúc này nơi đó hẳn là không nhiều người lắm, tạm thời trở về thanh tĩnh một chút cũng tốt. Không ngờ còn chưa đi tới cửa, từ xa xa đã thấy Lý Lập Bang ở bên ngoài thò đầu vào ngó cùng Trương Gia mặt mũi lo âu. Thái Dương lập tức ngừng bước chân nghiêng người trốn vào góc tường, sau đó đổi hướng đi ra ngoài. Vào thang máy, đi xuống lầu, đi thẳng khỏi cao ốc công ty Thiên Độ.
Kỳ nghỉ dài ngày 01/10 qua đi, thời tiết rõ ràng trở nên lạnh hơn, bởi vì quần áo đổi mùa cũng chưa có dọn ra, trên người Thái Dương chỉ mặc một cái áo mũ mượn từ chỗ Cố Văn Vũ.
Cậu đem cái mũ bên ngoài áo trùm lên đầu, hai tay cắm vào túi áo, đứng ở quảng trường bên ngoài Thiên Độ, đứng ngốc hồi lâu.
Ngửa đầu nhìn kiến trúc huy hoàng cao cao, thủy tinh phản quang dưới ánh mặt trời chính ngọ chiếu rọi lộ vẻ rực rỡ mà sáng ngời.
Hùng vĩ.
Hoa mỹ.
Chói sáng đến lóa mắt.
Giống như...... giấc mộng ban sơ của mỗi người.
Thái Dương nhìn nhìn, vành mắt liền nhịn không được đỏ lên. Cậu hung hăng lau hai hốc mắt, thầm mắng mình sao lại đa sầu đa cảm như đàn bà thế, sau đó lại tự nhủ, giấc mộng của mình vốn phải là ăn được hết mỹ thực thiên hạ sao, cho dù không làm việc liên quan đến máy tính cũng không quan hệ, cùng lắm thì chuyển nghề cũng được, vấn đề gì đâu, làm gì cũng là kiếm tiền a!
Không vấn đề gì.
Thật sự không có gì.
Chính là, thật sự không có vấn đề gì sao?
Có lẽ không ai hay, cậu đến tột cùng là yêu công việc này đến bao nhiêu.
Ngay tại thời điểm Thái Dương ngửa đầu ngẩn người nhìn cao ốc công ty, một chiếc Porsche thời trang không biết từ khi nào đã yên lặng chạy đến trước quảng trường, dừng lại bên người cậu.
Cửa kính thủy tinh tự động chậm rãi hạ xuống, lộ ra khuôn mặt người ngồi bên ghế điều khiển vừa quen thuộc lại xa lạ.
Cánh tay Hạ Thần Đông nhàn nhã khoát lên tay lái, nghiêng người sau cửa kính nhếch mép với Thái Dương, cằm nhẹ nhàng hất lên, hỏi: "Muốn lên xe hay không?"
Thái Dương nhìn Hạ Thần Đông, thấy khuôn mặt y như hồ ly của người này, cơn nóng giận vẫn ấp ủ trong lòng rốt cục áp chế không được tạch tạch bùng lên. Phỏng đoán của Trương Gia cậu không phải không nghĩ tới, những thứ cậu tiết lộ ra ngoài trong lòng cậu biết rõ. Nếu nói sẽ tạo thành tổn thất nghiêm trọng gì gì đó cho công ty tuyệt đối không đến mức, nhưng nếu như chuyện này có kẻ cố tình làm ầm ĩ lên, vậy chỉ e chính là liên quan đến người trước mắt này.
Nghĩ đến thái độ ám muội của người này đối với mình trong mấy lần gặp mặt, Thái Dương liền cảm thấy toàn thân nổi da gà, sau đó nhịn không được muốn choảng hắn, mà còn phải là đập thẳng vào cái mặt.
"Phó giám đốc, tôi có lời muốn nói với ngài." Thái Dương nhìn chằm chằm ánh mắt hồ ly nói, tận lực bảo trì bình tĩnh.
"Vậy lên xe đi." Hạ Thần Đông lại nói.
Khi Thái Dương đưa tay hướng về phía cửa sau xe, đang định mở, lại nghe đến bên trong nhẹ nhàng khóa tách một tiếng.
Thái Dương nhíu nhíu mày
Hạ Thần Đông mỉm cười nhìn cậu, sau đó hất đầu sang bên cạnh, nói: "Ngồi lên phía trước đi."
Nắm tay Thái Dương hết buông lại xiết chặt, cuối cùng vẫn là đi lên, vào ghế phụ lái bên Hạ Thần Đông........
Trải qua kỳ nghỉ bảy ngày, Cố Văn Vũ sau khi trở lại phòng làm việc phát hiện đám quân thủ hạ của mình đều lười nhác uể oải, ai nấy đều hai mắt đen ngòm ủ rũ, nhìn qua giống như sắp tinh tẫn mà chết.
Đầu tóc rối bù của Trương Húc nhô ra từ sau màn hình máy tính, liếc nhìn ông chủ một cái, sau đó sắc bén phát hiện, khí sắc ông chủ cư nhiên không tồi! Vì thế chọc chọc một đồng chí IT bên cạnh nằm gục trên một cuốn H manga đang mở, ngủ đến chảy nước miếng, ghé lại gần nhỏ giọng nói: "Này này, anh xem xem, ông chủ hình như có vấn đề kìa!"
Chú IT ngủ mê mệt kia mơ mơ màng màng ngẩng đầu, trên mặt bị đè ép thành một đường dấu chữ rõ rệt: "A? Lão Đại...... Lão Đại đã về rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!