Chương 35: (Vô Đề)

Thái Dương không biết liệu có phải mình bị ảo giác hay không, cứ luôn cảm thấy bắt đầu từ lúc rảo bước tiến vào công ty, đồng sự xung quanh đều dùng ánh mắt dè dặt dò xét cậu. Nếu cậu ngẩng đầu nghênh tiếp, đối phương lại nhanh chóng đem ánh mắt dời đi, làm bộ dường như không có việc gì tiếp tục công tác.

Thái Dương cũng không phải người trì độn, thời điểm cậu nghe nói đến sự kiện công ty bị lộ bí mật, phản ứng đầu tiên chính là tư liệu gửi cho bạn học lúc trước.

Thật sự là nghiêm trọng như vậy ư? Trước kia không nghĩ nhiều lắm, nhưng hiện giờ thấy cục diện này, trong lòng cậu cũng bắt đầu không yên. Vì thế vừa vào văn phòng liền trực tiếp chạy vội tới trước máy tính mình, khởi động máy login QQ, xem xét bưu kiện cùng email nội bộ công ty.

Quả nhiên, một tuần không login, cánh cụt nhỏ vừa mở liền chớp lóe lên liên lục.

Thái Dương kiểm tra một chút, đích xác thấy được tin nhắn của bạn học đại học cho cậu. Cậu mới vừa di con chuột lên chuẩn bị ấn vào một cái, nhưng khung chat còn chưa kịp mở ra, đã thấy trợ lý tỷ tỷ dẫm giày cao thướt tha đi tới, dịu dàng vỗ vỗ bờ vai cậu, cúi người ghé vào lỗ tai cậu nhỏ giọng nói: "Thái Dương, chị Đông Kỳ gọi em qua đó."

Tiết Đông Kỳ là quản lý dự án bộ phận của bọn Thái Dương, năng lực nghiệp vụ tốt, con người cũng thập phần hòa đồng, nhân viên công tác dưới quyền nàng đều thực rất thích nàng. Chính là lúc này đây, Thái Dương bị kêu đi gặp nàng, lại có chút lo sợ bất an, dự cảm bất hảo cũng càng phát ra mãnh liệt.

Thiên Độ để thể hiện sự hài hòa bình đẳng giữa nhân viên với nhau, từ quản lý hạng mục cao cấp xuống dưới đều không có văn phòng riêng, cho nên Tiết Đông Kỳ hẹn Thái Dương đến phòng nghỉ trống để nói chuyện.

Hai chiếc sô pha đối diện, ở giữa là bàn thủy tinh tròn, bên trên đặt hai chén trà nhài nhiệt khí cuồn cuộn. Không khí nhìn như đơn giản thoải mái đó, lại giống như ẩn chứa huyền cơ, khiến cho người ta đi vào liền nhịn không được căng thẳng thần kinh.

Tiết Đông Kỳ nhẹ nhàng bảo Thái Dương ngồi xuống đối diện mình, sau đó đưa cho cậu một tách trà, vẻ mặt ôn hoà hỏi cậu kỳ nghỉ như thế nào, Thái Dương nơm nớp lo sợ trả lời vài câu, trong lòng càng lúc càng có cảm giác phát lạnh.

Tiết Đông Kỳ luôn luôn là người thẳng thắn dứt khoát, cùng cấp dưới nói chuyện thường đi thẳng vào vấn đề, không quanh co lòng vòng, song hôm nay lại nói đông nói tây nửa ngày thủy chung không vào trọng điểm, cảm giác rất không ổn.

Rốt cục, Tiết Đông Kỳ đại khái cũng chán ốm cuộc nói chuyện vòng vèo thế này, xúc tích hỏi một vấn đề mấu chốt: "Thái Dương, lúc trước, em có trong lúc vô tình đem một ít tư liệu trong công ty...... ừm, cho người khác xem qua hay không?"

Trong lòng Thái Dương bộp một tiếng, nghĩ thầm quả thực chính là sự kiện kia!

Chẳng lẽ cái này cũng tính là tiết lộ bí mật thương nghiệp?! Không thể nào...... Cậu vẫn là không thể tin được.

Thái Dương nghĩ nghĩ sự tình trước sau, chung quy cảm thấy trong đó có khả năng tồn tại hiểu lầm, vì thế sắp xếp lại lời nói, thành thật khai báo:

"Chị Đông Kỳ, em cũng không gạt chị. Một dự án lúc trước công ty sắp xếp cho chúng ta làm, em làm xong mấy phần được giao, sau khi nộp lên một phần vừa ý nhất, số còn lại em cũng không để ý, trực tiếp quăng lại tại chỗ. Sau có bạn học cần một ít tư liệu về phương diện đó, em liền đem chỗ hồ sơ bỏ đi cho cậu ấy. Mấy thứ đó đều do em tự làm, em cảm thấy cũng không có gì, liền cho cậu ấy mượn. Sao ạ?

Chẳng lẽ có vấn đề gì ư chị?"

Tiết Đông Kỳ lắc lắc chén trà trong tay, cúi đầu trầm mặc nghe Thái Dương giải thích xong, không khỏi khẽ nhăn mi.

Thái Dương vẫn như đứng trên lửa ngồi trên than chú ý thần sắc của thủ trưởng, thấy nàng lộ ra biểu tình như vậy, càng thêm bất an, cảm thấy trong lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.

Tiết lộ bí mật thương ngiệp...... Nếu quả thật là như vậy...... Hẳn là xem như phạm pháp ư?

Tuy rằng Thái Dương đối với pháp luật không hiểu biết nhiều, nhưng cũng không phải đồ ngốc, biết vấn đề này khẳng định không đơn giản.

Thái Dương càng nghĩ càng sợ hãi, sắc mặt dần dần trở nên trắng bệch.

"Thái Dương, với tư cách kỹ thuật viên, thời điểm lúc trước các em vừa mới vào chính là đều đã ký hiệp nghị bảo mật. Tư liệu nhân viên nội bộ công ty nhìn qua không có gì, nhưng bản chất vẫn tính là bí mật công ty. Em bình thường làm case tuy rằng đều là thành quả năng lực bản thân, nhưng em sử dụng những thứ công ty cung cấp để tạo điều kiện thuận lợi cho công việc, theo pháp luật mà nói, quyền tài sản là thuộc về công ty, hiểu chứ?"

Thái Dương cúi đầu, tay đang cầm chén trà không ngừng chuyển động, đại não trống rỗng.

Tiết Đông Kỳ nhìn bộ dáng của Thái Dương cũng có chút không đành lòng, cuối cùng thả chậm ngữ khí an ủi: "Không sao đâu, em cũng đừng quá lo lắng, chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, những thứ em để lộ ra nói cho cùng cũng không phải thứ quá quan trọng gì. Còn phương pháp xử lý cụ thể thì phải chờ cấp trên công ty quyết định, em cứ đi trước đi."

Thái Dương cũng không biết bản thân là như thế nào mà trở lại văn phòng được, chỉ cảm thấy như đi trên mây.

Cậu đơ ra ngồi trước máy tính, khung chat của cậu bạn đại học hiện lên trước nhất, phía trên đã đầy chật tin nhắn.

Thái Dương, có ở nhà hay không?

Sự tình hình như không ổn rồi, đồ án lần trước cậu giúp tớ được công ty chọn dùng, nhưng hình như lại thu hút sự chú ý của Thiên Độ. Cậu liệu có bị liên lụy hay không vậy?

Có online thì nhắn lại cho tớ một câu.

Những câu đó là nhắn từ vài ngày trước, còn lại đều là từ buổi sáng nay:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!