Vì sao lại chỉ có một mình?
Vì sao sau khi trời tối còn ở lại trong rừng chưa chịu về nhà?
Vì sao lại làm bạn với một con vượn tay dài mắt mù?
Vì sao xuất thân trong một tộc người năng ca thiện vũ như vậy mà lại thâm trầm nội tâm không hay nói chuyện như thế?
Trong lòng Thái Dương hiện lên liên tiếp dấu chấm hỏi.
Cậu nhìn Cố Văn Vũ nhẹ nhàng cúi đầu vuốt ve đầu lông mềm mại của con vượn tay dài trên người, không trả lời. Dưới ánh trăng mơ hồ, bóng người thon dài cơ hồ hòa hợp nhất thể cùng rừng cây.
"Cố Văn Vũ?" Thái Dương đến gần vài bước, lại thử gọi một tiếng.
Vượn tay dài vèo một cái từ trên thân Cố Văn Vũ lủi xuống dưới, nhanh chóng trèo lên cây.
Cố Văn Vũ nhìn quả cầu lông màu trắng kia nhảy vài cái đã không thấy tăm hơi bóng dáng đâu nữa, sau một lúc lâu mới thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói câu:
"Bởi vì tôi khi đó cũng nhìn không thấy."
Thái Dương hoàn toàn thật không ngờ lại là đáp án này, chợt giật mình, kinh hoàng nhìn Cố Văn Vũ: "Sao...... là sao vậy?!"
Cố Văn Vũ nhét hai tay trong túi áo, tựa lưng vào một gốc đại thụ cao ngất trời, cúi đầu, thanh âm vẫn bình tĩnh không gợn sóng như trước, giống như đang nói chuyện không quan hệ đến mình:
"Năm mười tuổi tôi theo cha mẹ ra ngoài du lịch, kết quả xảy ra sự cố. Hai người bọn họ đều qua đời, tôi bị chấn thương đầu, bảo vệ được tính mạng, nhưng mắt nhìn không thấy nữa. Sau đó được đưa về ở cùng bà ngoại, mãi đến năm mười bốn tuổi mới khỏi. Theo bác sỹ nói thì là do khối máu tụ trong đầu đè lên dây thần kinh thị giác."
Nói dăm ba câu như vậy, liền tổng kết xong thời thơ ấu chấn động lòng người đã từng trải qua.
Nếu không phải Thái Dương biết Cố Văn Vũ là dạng người như thế nào, tuyệt đối sẽ hoài nghi có phải hắn đang nói đùa với mình hay không.
Cho tới nay, sự tồn tại của Cố Văn Vũ trong lòng Thái Dương đều là như một thần tượng: trầm mặc ít lời, thần bí khó lường, đa tài đa nghệ, không gì làm không được.
Nhưng giờ này khắc này, Thái Dương lại đột nhiên cảm thấy người con trai này quả thật rất khiến người ta yêu thương. Cũng giống như con vượn tay dài cái gì cũng không nhìn thấy kia, làm cho người ta nhịn không được nghĩ muốn tiến đến vuốt đầu, cho ăn chút đồ ngon, vỗ về một lúc.
Bất quá cậu chung quy vẫn là không có gan đi sờ đầu Cố Văn Vũ, trời sinh cũng lại không phải người biết cách an ủi, vì thế ngượng ngập nửa ngày, cũng chỉ là vươn tay vỗ vỗ bả vai Cố Văn Vũ, tỏ ý an ủi.
Cố Văn Vũ vốn vẫn cúi đầu, thời điểm Thái Dương tiến đến bên người vỗ vỗ bả vai hắn, lại đột nhiên ngẩng đầu, con ngươi thâm trầm nhìn thẳng cậu.
Thái Dương lập tức liền xấu hổ, vội nói: "Ừm, tớ biết chuyện này đã là quá khứ nhiều năm, phỏng chừng cậu cũng đã thông suốt hết rồi! Sự an ủi của tớ cũng chẳng để làm gì...... Nhưng...... Nhưng tớ vẫn muốn nói đôi lời. Con người mà, phàm là việc gì cũng nghĩ thoáng một chút! Như vậy cuộc sống mới dễ dàng hơn, phải không nào?"
Bởi vì quá căng thẳng, Thái Dương thậm chí không có chú ý rằng, bàn tay kia của mình vẫn một mực vỗ vỗ không ngừng trên vai Cố Văn Vũ, mà cũng không nhẹ không nặng, vỗ đến vang bôm bốp. Đến khi cậu rốt cục ý thức được bản thân đang làm cái gì, mặt mũi mới đỏ bừng đem móng vuốt thu hồi về, cúi đầu không lên tiếng. Sau đó nghĩ nghĩ, quyết định thử lại thêm lần nữa, liền từ trong túi quần lấy điện thoại cầm tay ra, lục lọi trong thư mục ảnh, tìm được một tấm ảnh chụp, đưa cho Cố Văn Vũ xem.
Trong bức ảnh là một chiếc khay tinh xảo, trên bày bánh ngọt đặc biệt ngon mắt.
Sau đó Thái Dương gãi gãi đầu, hướng Cố Văn Vũ giải thích: "Đây...... ừm...... Đồ trong quán kem này ăn đặc biệt ngon, tớ trước kia mỗi khi có điều gì phiền toái, sẽ đều vào đó mua loại bánh kem đắt nhất. Mỗi lần ăn xong sẽ cảm thấy cuộc sống đặc biệt tốt đẹp, những chuyện phiền lòng xúi quẩy đều bay đi hết. Sau này có cơ hội đưa cậu về quê nhà tớ, sau đó tớ sẽ mời cậu ăn, thế nào?
Thấy tớ tốt bụng chưa, bí mật này ngay cả Lý Lập Bang cùng Trương Gia cũng không biết đâu......"
Thấy ánh mắt Cố Văn Vũ càng thêm thâm thúy, hơn nữa vẫn im lặng nhìn mình không nói lời nào, Thái Dương dần dần nói không nổi nữa, hơn nữa càng ngày càng bực dọc bất an.
Cậu cảm thấy tối nay nhất định là não nhũn rồi, thế nào mà lại một hơi làm nhiều chuyện mất mặt như vậy.
Chẳng ngờ, ngay tại lúc cậu định tự đập cho mình một trận choáng váng rồi kiếm một cái hốc cây nào rúc vào ( rõ ràng là ý tưởng sau khi đã quá chén), Cố Văn Vũ lại đột nhiên thấp giọng nở nụ cười, sau đó một bên lấy tay xoa bả vai cơ hồ bị Thái Dương vỗ đến sưng lên một bên lại nghiêm túc gật đầu nói:
"Ừ, rất hữu dụng mà."
"A? Cái gì...... Cái gì hữu dụng?" Cố Văn Vũ đang dựa thân cây đứng thẳng dậy. Khoảng cách đột ngột kéo lại gần làm cho Thái Dương giống như con thỏ kinh hãi, nhịn không được lui về phía sau.
"Sự an ủi của cậu, rất hữu dụng." Cố Văn Vũ nói, tiếp đó ánh mắt vẫn nhìn Thái Dương, lại tiến về phía trước hai bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!