Cố Văn Vũ nhìn phản ứng của Thái Dương, liền không dấu vết thu hồi tay lại, giải thích nói: "A Mộc tối nào cũng đều nằm ngủ tại chân cầu thang, hiện tại đi ra ngoài chỉ e sẽ làm nó thức giấc, có thể kinh động đến bà ngoại."
"A...... Vậy chúng ta làm sao bây giờ?" Thái Dương hỏi.
Cố Văn Vũ chỉ chỉ phía ngoài hành lang, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Nhảy xuống thôi."
Mắt Thái Dương thình lình trợn tròn, không tin nổi hỏi: "Nhảy...... Nhảy xuống á?!"
Cố Văn Vũ gật đầu, hoàn toàn không giống như đang nói đùa.
Hai cặp móng vuốt của Thái Dương bấu vào hàng hiên bên ngoài lan can, thò đầu cẩn thận nhìn lướt qua bên dưới, sau đó lại yên lặng đem đầu rụt về, nhìn Cố Văn Vũ: "Thật á?"
Cố Văn Vũ vào phòng khách tìm một cái áo, sau đó nhanh như chớp thấy hắn đột nhiên chống hai tay bay qua hàng rào, tiếp theo nhún người nhảy, từ tầng hai nhà trúc nhảy xuống dưới! Sau khi dùng cả tay lẫn đầu gối tiếp đất hoàn hảo, Cố Văn Vũ liền phủi phủi tay đứng lên, ngẩng đầu lên nhìn Thái Dương đang trợn mắt há hốc mồm.
"Nhảy xuống đi, đừng sợ, có tôi ở dưới đỡ rồi mà." Cố Văn Vũ nói xong giơ hai tay lên, làm tư thể chuẩn bị đỡ Thái Dương.
Trong lòng Thái Dương
, thầm nghĩ bản thân cũng không phải tiểu cô nương, có nhảy qua một cái vách ngăn mà cũng phải có người đỡ, Cố Văn Vũ có thể nhảy, cậu sao lại không thể nhảy chứ? Vì thế khẽ cắn môi, quyết tâm, hít sâu một hơi đứng dậy! Sau đó một chân chậm rãi sải bước ra lan can, liếc liếc mắt xuống dưới một cái, trái tim chớp mắt giống như bị người bót nghẹt, bởi vậy một chân còn lại còn chưa kịp bước ra đã bắt đầu run rẩy muốn nhũn ra.
"Thái Dương, tôi ở dưới này, đừng sợ." Ánh mắt Cố Văn Vũ gắt gao khóa vào con người đang phất phơ giữa không trung, dùng một loại ngữ khí rất đáng tin cậy nhẹ giọng trấn an.
Thái Dương ôm chặt lấy lan can khóc không ra nước mắt, cảm thấy như cả mặt mình đã bị quăng vào Thái Bình Dương mất rồi! Cứ treo leo giữa không trung thế này quả thực quá khó coi! Thực con mẹ nó mất mặt a!
Cuối cùng nghĩ thầm chết thì chết, hơi đâu mà quản lắm thứ vậy, sau đó sải nốt chân còn lại sang, nhắm chặt mắt, buông lỏng tay ra.
Cơ hồ ngay tại giây tiếp theo, còn chưa kịp thử nghiệm cảm giác không trọng lực của vật thể rơi tự do, cậu đã được Cố Văn Vũ vững vàng đỡ vào trong lòng.
Chính là, này tư thế......
Thái Dương mở to mắt, phát hiện thắt lưng mình bị Cố Văn Vũ gắt gao ôm, toàn thân bị bế trên cao, mà hai đùi cậu lại gắt gao gác trên sải tay Cố Văn Vũ, cánh tay ôm cổ Cố Văn Vũ. Tư thế này khiến cho đầu cậu cao hơn Cố Văn Vũ một chút, cậu cúi mặt, mà Cố Văn Vũ lại đang ngửa đầu nhìn cậu, cho nên khuôn mặt hai người đặc biệt gần nhau, môi cơ hồ muốn sát cùng một chỗ.
Chỉ một giây như vậy, không biết có phải do uống quá nhiều rượu, Thái Dương thậm chí cảm thấy làn môi Cố Văn Vũ đã tiến tới áp lên môi mình. Ảo giác này khiến cho cậu hoảng hốt, vậy nên lập tức liên giãy dụa.
Cố Văn Vũ thuận thế buông tay.
Thái Dương cuối cùng cũng hạ được chân xuống đất, thở hắt nhẹ nhõm ra một hơi thật lớn.
"Không sao đấy chứ?" Cố Văn Vũ hỏi.
"Ư...... Không sao! Có tý này tính toán gì, hắc hắc!" Thái Dương mạnh miệng.
"Vậy là tốt rồi, chúng ta đi thôi." Cố Văn Vũ xoay người muốn đi, đi được vài bước liền phát hiện Thái Dương vẫn còn đứng ngây ra tại chỗ, liền quay lại kéo tay cậu.
Tay Thái Dương giật giật, nhưng không có rút ra, để mặc Cố Văn Vũ tùy ý nắm tay cậu. Hai người đi ra khỏi thôn trang, qua khe suối nhỏ, về phía rừng cây nơi bọn họ đi qua lúc mới đến.
Có lẽ bởi vì không còn bỡ ngỡ như hồi mới tới, Thái Dương lần này thế nhưng một chút cũng chẳng hể sợ hãi. Tay Cố Văn Vũ thực ấm áp, cũng rất có lực, Thái Dương thậm chí có một ý tưởng kỳ quái, nếu bọn họ có thể cứ tiếp tục đi như vậy mãi cũng được......
Đi được một lát trong rừng, Cố Văn Vũ mới dừng lại, sau đó lấy mấy cái kẹo đã chuẩn bị sẵn trong túi quần trước khi đi, huýt hai tiếng về phía mảnh rừng cây tối đen.
Rất nhanh, liền nghe thấy tiếng lá cây xào xạc,
"Cái gì...... Cái gì vậy!" Thái Dương khẩn trương nắm chặt tay Cố Văn Vũ, sau đó đột nhiên cảm thấy có thứ lông lá gì đó lướt qua sau gáy mình, vì thế oa nha hét lớn một tiếng, hận không thể nhảy lên trên người Cố Văn Vũ.
"Suỵt, không phải sợ." Cố Văn Vũ nhỏ giọng nói, "Đừng dọa nó."
"Nó...... Nó là cái gì......" Thái Dương cảm thấy tóc gáy toàn thân đều muốn dựng thẳng hết lên!
Cố Văn Vũ thực ôn nhu đem một viên kẹo bỏ vào trong lòng bàn tay Thái Dương, tựa như lần trước cho A Mộc ăn vậy, đỡ lấy dưới tay cậu, xòe mở tay cậu ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!