Mấy ngày kế tiếp, Thái Dương bất tri bất giác hình thành một thói quen. Chính là thích thừa dịp không có người lấy di động ra xem lại đoạn vid ngắn quay cảnh Khiêu Vũ thảo nhảy múa hôm đó.
Bất quá chỉ là một gốc thực vật cử động thôi, xem đi xem lại kỳ thật cũng chẳng vấn đề gì, song không biết vì sao, cậu chính là nhịn không được xem liên tục, giống như bị mê muội.
Ngày thứ tư đến Bản Nạp, Cố Văn Vũ mang theo bọn họ đi tham gia hôn lễ của một hộ nhà trong thôn lân cận. Hôn lễ thực náo nhiệt, yến tiệc có đủ loại mỹ thực đặc sắc của người Thái, bất quá cũng có chút đồ ăn nổi tiếng, như sinh huyết vượng, côn trùng nướng, các loại nội tạng xay nhuyễn, đối với người Hán mà nói thì thật quá thách thức, cho dù ngay cả đồ ăn tạp như Thái Dương cũng không dám hỏi thăm.
Người Thái tửu lượng cao, hết mấy vòng kính rượu, mấy đồng chí IT tửu lượng trung bình rất nhanh liền chống đỡ không nổi, đến thời điểm tiệc rươu chấm dứt khách chủ vui vẻ ra về, cơ hồ mỗi người đều đã ngà ngà.
Nhất là Thái Dương, cả khuôn mặt đều hồng hồng, nhìn qua lại còn muốn e thẹn hơn cả tân nương tử trang điểm đậm kia.
Lý Lập Bang nhân dịp giễu cợt cậu, cậu cư nhiên cũng không phản bác, chỉ cúi không biết nghĩ cái gì, thi thoảng len lén cười vài tiếng, nhìn qua thấy thật ngốc nghếch vô cùng.
Trương Gia cùng Lý Lập Bang hiểu rõ Thái Dương, biết thằng nhãi này uống rượu sẽ phân làm mấy giai đoạn. Nhẹ nhàng thì chính là nói nhảm, những lời vớ vẩn vô nghĩa đặc biệt nhiều, chỉ cần để cậu tóm được thì sẽ bị ôm cổ nói một ngày. Nhưng nếu thật sự say khướt, thì sẽ thành như bây giờ, ngoại trừ cười ngây ngô, trên cơ bản sẽ không có phản ứng gì khác, hơn nữa đường về não cũng đều bị gián đoạn, người khác nói gì nghe gì, cũng đều bỏ qua.
Vậy nên, tối đó, mắt thấy Thái Dương đi theo Cố Văn Vũ lên lầu đi ngủ, Lý Lập Bang cứ không yên trong lòng, nếu không phải bởi vì chính hắn đi cũng liêu xiêu, bằng không hắn quyết định là phải bám theo xem Thái Dương.
Mà Quách Minh Viễn khi tham gia hôn lễ nhận được một cuộc điện thoại, từ đó về sau sắc mặt liền luôn không tốt, chân mày gắt gao nhíu, càng không ngừng ra ngoài đánh điện, giống như đã xảy ra chuyện gấp gì. Cuối cùng chỉ chào bọn họ một tiếng, ngồi máy bay đi suốt đêm.
Chờ sau khi Quách Minh Viễn đi, Trương Gia mơ hồ cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy. Cậu vẫn âm thầm lưu ý thần sắc của Quách Minh Viễn, tuy rằng bề ngoài sư huynh che dấu rất khá, song nếu để tâm quan sát vẫn có thể phát hiện, anh thi thoảng lại nhìn phía Thái Dương, ánh mắt mang sự lo lắng. Anh trước khi đi có nói mình nguyên bản cần đến văn phòng Thượng Hải làm việc một chuyến, hiện tại vừa vặn cũng có chuyện cần anh xử lý, cho nên mới đi gấp như vậy.
Nhưng Trương Gia lại để ý rằng, khi Quách Minh Viễn rời đi mua vé máy bay, lại là vé quay về thàng B.
Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì vậy?
Trực giác nói cho Trương Gia biết, sư huynh lần này đột nhiên rời đi, có lẽ là có quan hệ với Thái Dương. Nhưng liệu có chuyện gì có thể xảy đến với Thái Dương chứ?
Nếu bình thường, Trương Gia nhất định sẽ đem sự tình điều tra rõ ràng, bất quá hôm nay ở tiệc cưới cậu cũng bị uống không ít rượu, cho nên đầu óc hỗn loạn, rất nhiều suy nghĩ chỉ chợt lóe lên trong đầu, xong cũng liền mất tăm.
Chờ sau khi trở lại nhà Cố Văn Vũ, cậu cùng Lý Lập Bang tắm rửa qua loa một cái xong liền tiến vào lều ngủ, nhanh chóng bất tỉnh nhân sự.
Tầng hai nhà trúc.
Thái Dương sau khi tắm táp xong mới phát hiện quần áo giặt còn chưa khô, liền hỏi Cố Văn Vũ mượn một bộ.
Cố Văn Vũ quanh năm không ở nhà, nơi này vốn cũng không có quần áo đàn ông, cuối cùng lật hồi lâu trong rương lấy ra một bộ Thái phục.
Trang phục đàn ông Thái không giống nữ trang diễm lệ phức tạp, mà vô cùng đơn giản cực kì khoan khoái. Áo vải bố trắng cổ tròn, thêm quần vải mềm màu xanh đen, khiến cậu nhóc mới vừa tắm rửa trắng trẻo lại càng thêm sạch sẽ sáng sủa, chợt nhìn thấy giống như cậu học sinh ngây ngô bước ra từ trong bộ film thập niên năm mươi sáu mươi.
Thái Dương cũng không để ý gì, tắm xong ngược lại nhanh nhẹn lên không ít, lăn qua lộn lại trong phòng khách, chính là không muốn ngoan ngoãn ngủ. Vì thế móc từ trong hành lý ra hồ lô tiêu mua ở khu du lịch mấy ngày trước, ngồi bên hành lang ban công, câu được câu mất thổi chơi, thổi khúc nọ xọ khúc kia, muốn bao nhiêu khó nghe liền có bấy nhiêu khó nghe.
Rất nhanh Cố Văn Vũ cũng tắm rửa xong, hắn không có mặc áo, làn da bánh mật khỏe mạnh dưới ánh trăng lộ ánh sáng bóng nhẹ nhàng. Hắn vừa dùng khăn mặt lau tóc vừa tiến lại, đưa đến một trận hương mát mẻ nhàn nhạt.
Thái Dương nghe tiếng quay đầu nhìn, nháy mắt thấy Cố Văn Vũ, cảm giác khẩn trương không hiểu từ đâu lại xuất hiện, vì thế lập tức cúi thấp đầu, càng thêm chăm chỉ thổi hồ lô tiêu.
Đương nhiên, cũng càng thổi khó nghe thêm.
Cố Văn Vũ chẳng nói gì, cầm ghế trúc ngồi xuống bến người Thái Dương, lẳng lặng nghe.
Ban đêm Bản Nạp thực an bình, bầu trời đêm đầy sao xa rời thành thị, có một sự mênh mông nói không nên lời. Gió đêm lành lạnh thổi trên mái tóc còn ẩm ướt, quả thực khiến cho người ta khoan khoái đến tận xương cốt.
Trong lò sưởi phòng khách vẫn còn đốt than củi, trong niêu đồng bên trên có thang giã rượu Cố Văn Vũ vừa mới đổ đầy vào, lúc này đang được lửa thiêu đốt tỏa ra hương ấm ngọt ngào dìu dịu.
Da mặt Thái Dương dù có dày đến đâu cũng chung quy là có hạn, thấy thứ mình thổi ra thật sự quá đáng xấu hổ, liền ngượng ngùng nhả ra, lầu bầu oán giận một tiếng: "Cái thứ khỉ gió này, sao lại khó thổi thế chứ! Không phải là mua nhầm hàng giả đó chứ......"
Cố Văn Vũ đang yên lặng dùng khăn mặt lau tóc, nghe thấy Thái Dương oán thán, liền đem khăn từ trên đầu quàng xuống, sau đó đưa tay muốn lấy hồ lô tiêu của Thái Dương.
Thái Dương sửng sốt, không biết Cố Văn Vũ là muốn làm gì.
Cố Văn Vũ: "Đưa đây, tôi thử giúp cậu xem."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!