Chương 31: (Vô Đề)

Mọi ngưởi ngủ một giấc thẳng cẳng từ sáng sớm đến tận giữa trưa.

Trên thực tế, Thái Dương là bị một tiếng kêu thét đột ngột truyền đến từ dưới lầu làm tỉnh giấc.

Thời điểm cậu tỉnh dậy, Cố Văn Vũ đã đi rồi, vì thế cậu dọn dẹp một chút rồi xuống nhà trúc, vừa vặn thấy một màn kích thích thị giác!

Thấy rõ, bên cạnh lều Lý Lập Bang, Trương Gia cùng Quách Minh Viễn, rõ ràng có một con trâu không đầu đang đứng!

Mà đại cẩu A Mộc nhà Cố Văn Vũ đang ngồi chồm hỗm một bên, đang nhe nanh sủa ăng ẳng về phía lều.

Thái Dương ngớ ra một lát, sau đó dụng lực chớp mắt mấy cái, lúc này mới phát hiện, nguyên lai con trâu kia cũng không phải thực sự là không có đầu, chính là không biết nó dùng biện pháp gì mở được bên cửa sổ lều ra, sau đó đem cả đầu mình rúc vào trong!

"Ùm bò——" Tiếng bò kêu rầu rĩ truyền ra từ trong lều.

"Má ơi!!!! Có quái vật nha!!!"

Đây là thanh âm của Lý Lập Bang, đối lập mới tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế mới nãy, lúc này âm điệu hắn thật sự đã thấp đi rất nhiều.

Sau đó Thái Dương trợn tròn mắt nhìn thấy bạn học Lý Lập Bang chỉ mặc mỗi cái quần lót chân trần nhảy ra khỏi lều, kết quả không cẩn thận dẫm phải đuôi của A Mộc, bị đại cẩu quay người bổ nhào lên ngã quay đơ!

Thái Dương cả kinh, sợ hãi Lý Lập Bang bị cún làm bị thương, vừa định tiến lên hỗ trợ, kết quả thế nhưng ngạc nhiên phát hiện, A Mộc sau khi hạ gục Lý Lập Bang cũng không có cắn hắn, ngược lại thò đầu lưỡi ẩm ướt liếm điên cuồng trên mặt hắn.

"Ew! Con cún chết tiệt này! Cút mau!" Lý Lập Bang muốn đẩy con cún xuống khỏi thân mình, thế nhưng A Mộc quá mức nhiệt tình, đem chân trước gắt gao bấu trên ngực Lý Lập Bang, giống như một khối cao su dính cứng."Này! Mày con mẹ nó đừng có đem đầu lưỡi thò vào miệng ông!"

Thái Dương thấy Lý Lập Bang không có gì nguy hiểm, liền đem ghế đẩu trúc bên cạnh ngồi xuống, vừa vỗ đùi bôm bốp cười ha ha vừa giễu cợt: "Ôi cha! Lý Lập Bang! Cún con là hợp ý cậu đó! Hử? Không đúng a! Nghe Cố Văn Vũ nói đây là công cẩu a!"

"MK, thằng khốn kia sao còn không lại giúp ông lôi nói xuống đi! Da mặt ông sắp bị nó liếm rách rồi!"

"Hey, sợ cái gì! Da mặt cậu dày đến thế cơ mà? Có bị một lát cũng không chảy máu đâu! Hơn nữa, chuyện đồng loại của các cậu tớ đâu thể nhúng tay được......"

"Mày mẹ nó nói cái gì!" Lý Lập Bang phỏng chừng bị thằng nhãi vui sướng thấy người gặp họa kia làm tức chết, thế nhưng hồi quang phản chiếu đột ngột dùng một chút lực, ngồi dậy khỏi mặt đất! Sau đó hắn một tay tóm lấy móng vuốt đại cẩu, dùng sức xoay ta, đem con cún ném ra ngoài.

A Mộc:......

Thái Dương nhìn thấy ánh mắt phiếm hồng biểu tình dữ tợn của Lý Lập Bang, trong lòng"A nha" một tiếng, sau đó phản ứng cực nhanh như con thỏ nhảy dựng lên khỏi ghế đẩu chạy đi. Lý Lập Bang mắng lớn đuổi theo, thề trăm lần phải đập cho đầu cậu biến thành thủ heo mới thôi.

Thái Dương vốn thân thể linh hoạt chạy trốn cực nhanh, hơn nữa lại là mới vừa nghỉ ngơi xong tinh lực giờ đang cực dư thừa, vậy nên khi chạy không tốn quá nhiều sức, vừa chạy vòng quanh sân vừa có lúc nhàn nhã quay đầu lại tiến hành phê bình giáo dục đối với Lý Lập Bang:

"Này này này, Lý ngố, tốt xấu gì thì cậu cũng nên chú ý lời nói hành động của bản thân chứ. Cậu chính là đang làm khách ở nhà người khác, cậu gào to thét lớn cũng chưa tính, lại còn khi dễ con cún của gia chủ! Khi dễ động vật nhỏ yếu không nói, cậu còn ẩu đả nhục mạ khách quý gia chủ mời đến! Vô lễ với khách quý cũng chưa nói, cậu lại còn mặc cái quần đùi trần trụi chạy trong sân nhà người ta nữa! Bao nhiêu năm đọc sách của cậu giờ chui đâu hết rồi hử?

Sau này đừng có mà nói tớ quen biết cậu a......"

Ngay tại thời điểm Lý Lập Bang cùng Thái Dương một trước một sau chạy loạn trong sân, Trương Gia cùng Quách Minh Viễn bên này đã thu dọn xong xuôi, bọn họ không tìm được Cố Văn Vũ, liền chủ động cuốn gọn lều vào.

Thấy bà ngoại Cố Văn Vũ lúc này từ ngoài sân trở về, hai người Quách Minh Viễn cùng Trương Gia không hẹn mà cùng nhìn thoáng qua hai thằng cám hấp vẫn đang chạy như điên trong sân, sau đó đều đem đầu cúi thật thấp không dám nhìn thẳng ánh mắt bà ngoại.

Thật quá mất mặt......

Mà bà ngoại tựa hồ cũng không có phản cảm gì đối với hai con khỉ không hiểu lễ phép kia, chính là dùng ánh mắt hiền lành nhìn bọn họ, sau đó cười tủm tỉm cõng một giỏ trúc đến trước mặt Quách Minh Viễn.

Trong giỏ trúc có rất nhiều rơm cỏ tươi mới, xem ra là chuẩn bị cho con trâu kia ăn.

Quách Minh Viễn lập tức chủ động muốn giúp đỡ, mà Trương Gia thì đẩy kính mắt, xấu hổ nói lời xin lỗi với bà ngoại, sau đó mặt đen kịt, toàn thân toát hàn khí đi về phía hai thằng đần Thái Dương cùng Lý Lập Bang kia.

Quách Minh Viễn mơ hồ nghe thấy tiếng răng rắc truyền ra từ nắm tay của Trương Gia, sau đó yên lặng cầu nguyện vài giây cho Thái Dương cùng Lý Lập Bang, xong liền vui tươi hớn hở cùng lão nhân gia thu dọn lại cỏ khô.

Cố Văn Vũ sau khi tỉnh lại, liền ra ngoài thăm bạn bè, xong lại qua chợ thôn mua thêm nguyên liệu nấu ău mới. Đến khi hắn trở về, phát hiện mấy chú IT kia đều đang cùng tụ tập ở lầu một nhà trúc, đem bà ngoại nhà mình vây ở giữa.

Thái Dương cùng Lý Lập Bang không biết vì nguyên nhân gì, phi thường thành thật ngồi xổm một góc, còn luôn luôn dùng ánh mắt sợ hãi liếc trộm Trương Gia đang khoanh tay đứng bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!