Chương 30: (Vô Đề)

Người Thái thích uống rượu tự ủ, bên trong chiếc nồi nhỏ đặt trong lò sưởi vừa mới vào cửa đã thấy kia, chính là đôn rượu gạo mới. Bởi vì lặn lội đường xa hết cả đêm, mấy đồng chí IT rất nhanh đã hương rượu ấm áp say lòng người trong nhà khiến cho ngây ngất, xương cốt toàn thân đều mềm nhũn.

Đôi mắt vốn mở to tròn của Thái Dương, giờ phút này vì mí mắt càng ngày càng nặng trĩu mà mở không nổi, khép nửa mi nhìn chằm chằm vào ngọn lửa trong lò, giống một con mèo sắp đi ngủ.

Cố Văn Vũ nhìn nhìn Thái Dương, sau đó cùng bà ngoại nói nói mấy câu, bà ngoại gật gật đầu, liền tiến đến phòng ngủ bên cạnh.

Lý Lập Bang biết bản thân đã gây họa, ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh vẫn không dám nói lời nào, nhìn thấy bà ngoại đứng dậy, hắn liền theo bản năng quay đầu nhìn, đôi mắt trông mong nhìn bà, tựa hồ muốn xem bà đã nguôi giận hay chưa. Ai ngờ cổ còn chưa có xoay tới, liền bị Trương Gia hung hăng cốc cho một cái vào đầu!

"Này! MK mày đánh tao làm gì!" Hai tay Lý Lập Bang ôm đầu mắt rưng rưng, phẫn hận nhìn Trương Gia, đã thấy người kia thu tay tao nhã cúi đầu tiếp tục nhấp trà, thậm chí cũng chẳng thèm liếc hắn lấy một cái.

Thái Dương thoải mái tìm một chỗ dựa vào, khinh thường cười nhạo Lý Lập Bang: "Cậu trước khi xuất môn cũng chẳng biết đường mà tra cứu phong tục tập quán nơi này sao? Không biết dân tộc thiểu số có rất nhiều tập tục kiêng kị hả? Cậu xem cậu vừa mới khiến bà ngoại nhà người ta tức giận, nếu không phải bà ngoại kiềm chế, thì sớm đem đồ ngốc nhà cậu đá khỏi đây rồi."

Lý Lập Bang trầm mặc một chút, tựa hồ tự hỏi, sau đó lại cau mày hỏi: "Vậy có liên quan gì với cái cốc đầu của Trương Gia chứ?!"

Quách Minh Viễn thấp giọng nở nụ cười, nói: "Ánh mắt em mới nãy thiếu chút nữa là theo bà ngoại người ta vào phòng ngủ rồi, không biết phòng ngủ người Thái là nơi không thể nhìn trộm hay sao? Nếu là đàn ông thì sẽ phải lưu lại ở rể đó."

"Hở? Hóa ra hay thế à!" Mắt Lý Lập Bang sáng lên, xoa cằm mình suy tưởng, "Cưới một em gái Thái làm vợ, kể ra cũng phong tình lắm, còn chuyện ở rể, thì lại càng khỏi cần mua xe mua nhà! Đúng là điềm lành từ trên trời rớt xuống a!"

Thái Dương nhìn vẻ cười *** đãng của Lý Lập Bang, còn kém chút nữa khắc trên trán ba chữ: muốn được nuôi. Nhịn không được giội nước lã: "Đừng có mà làm đỏm! Nếu nhà người ta không vừa ý, hoặc giả không có con gái, là mày sẽ phải lưu lại làm cu ly cho người ta ba năm luôn!"

"Cu ly cũng được a! Chưa từng nghe qua câu chuyện tiểu thư cùng đầy tớ lâu ngày sinh tình cuối cùng bỏ trốn à? Thật quá lãng mạn a!" Lý Lập Bang tiếp tục xoa cằm suy tưởng.

Ba người Thái Dương, Quách Minh Viễn cùng Trương Gia yên lặng nhìn, cũng chưa nhẫn tâm đả kích hắn.

Cuối cùng, vẫn là Cố Văn Vũ thản nhiên mở miệng: "Nhà tôi chỉ có hai người là tôi cùng bà ngoại thôi."

Chỉ một câu vô cùng đơn giản, liền khiến cho Lý Lập Bang nãy giờ vẫn duy trì nụ cười mê say nháy mắt hóa đá......

Rất nhanh, bà ngoại Cố Văn Vũ liền mang mấy tấm đệm chăn đi ra.

Cố Văn Vũ nói với mọi người: "Đi đường đã lâu như vậy cũng mệt mỏi cả rồi, trên ban công có chỗ tắm rửa, mọi người tẩy rửa rồi ngủ một giấc đi."

Mấy chú IT vừa nghe lời này, sự mệt mỏi trong mắt dị thường trở thành hư không, đều nhanh trí đánh giá khoảng không vừa phải trong phòng khách này.

Nơi này miễn cưỡng chỉ có thể chen chúc được hai người.

Cố Văn Vũ sớm đã có lời, nói nhà hắn không rộng lắm, Thái Dương có thể ngủ phòng khách, những người khác chỉ có thể ở lầu một.

Bất quá Trương Gia vẫn là chưa từ bỏ ý định, tưởng tượng đến chuyện bị buộc chung với con trâu cùng cái thứ giống chuồng chó chung một chỗ, mí mắt cậu liền không khống chế nổi run rẩy, vì thế rất lịch thiệp giả bộ hồ đồ nói: "Như vậy...... Chúng ta ngủ làm sao đây? Nơi này...... hình như không đủ rộng......"

Lý Lập Bang lúc mới đến chỉ chăm chăm châm chọc Thái Dương, không chú ý lầu một nhà trúc như thế nào, hơn nữa thằng nhãi này luôn luôn vô tâm, chẳng bao giờ chịu tra tư liệu trước, cho nên hoàn toàn không hiểu tình hình hỏi Trương Gia: "Hử? Chẳng phải lúc trước đã nói là nghỉ ở lầu một cũng được hay sao?"

Thần tình Trương Gia hắc tuyến liếc xéo hắn, hận không thể nhảy lên dẫm chết thằng đần này.

Cố Văn Vũ cũng rất bình tĩnh gật đầu nói: "Ừm, cũng đành để mọi người chịu ủy khuất vậy. Bất quá tôi sẽ giúp mọi người dựng lều dã ngoại, hẳn sẽ không có vấn đề gì."

"Đúng vậy đúng vậy, lầu một tứ phía thông gió, thích nha! Ngủ khẳng định rất mát mẻ!" Thái Dương tức khắc vui sướng khi người gặp họa tiếp lời.

Kế đó Trương Gia liền nở nụ cười, nhìn Thái Dương ôn nhu nói: "Nếu tốt như vậy, sao hai ta không đổi cho nhau?"

Thái Dương nhanh chóng khiêm nhường lắc đầu, tỏ vẻ anh dũng hy sinh bản thân để thành toàn người khác, "Hơn nữa, " cậu liếc nhìn Cố Văn Vũ một cái, lại bổ sung nói: "Tớ cùng Cố Văn Vũ vốn là quen ở chung phòng rồi, muốn để cậu ấy ở chung với người khác e không quen, cậu nói có đúng không Cố Văn Vũ?" Nói xong, cậu còn ra vẻ trưng cầu ý kiến hỏi đồng chí IT mặt lạnh bên cạnh, lại còn chớp chớp mắt ra hiệu, giống như sợ hắn phá hỏng.

Khóe miệng Cố Văn Vũ khẽ nhếch, rất phối hợp gật đầu.

Thái Dương đắc ý quăng lại một ánh mắt thắng lợi.

Tâm tình ba chú IT còn lại đột nhiên trở nên phức tạp, nhíu mày nhìn Thái Dương trước mặt, trong lòng không hẹn mà cùng dần hiện ra hai chữ: đồ ngốc.

Bán cho người ta rồi lại cho thêm cả tiền, đáng sợ nhất chính là cậu ta cư nhiên còn tưởng mình là kinh! Phỏng chừng cả thế giới cũng tìm không ra người thứ hai!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!