Nhờ ơn Lý Lập Bang ban tặng, Thái Dương mấy ngày kế tiếp chỉ có thể một thân một mình ở trong căn phòng lớn vắng vẻ, buổi tối khi ngủ đèn cũng không dám tắt.
Bất quá may mà tháng ngày nhàn nhã của bọn họ mới qua được mấy ngày, đã phải lần lượt đến báo cáo tại công ty Thiên Độ. Đúng vậy, ba tên nhóc IT mới toe bọn họ cùng với sư huynh Quách Minh Viễn, đều được công ty mạng số một trong nước Thiên Độ thu về dưới trướng. Dù rằng còn chưa chính thức nhận chức, nhưng phải chuẩn bị rất nhiều tài liệu. Lại thêm mới tới thành phố, phải mua đồ dùng sinh hoạt, toàn dùng thẻ ngân hàng với thẻ điện thoại, một đống chuyện vun vặt cũng khiến cho bọn họ bận tới mức đầu óc choáng váng, đặc biệt từ trung tâm thành phố về phải ngồi hai tiếng tàu điện ngầm, liền một mạch về đến nhà liền lăn quay ra ngủ, cho nên Thái Dương cũng không quá khổ sở.
Kỳ thật ở chung với mấy gã IT điên cuồng cũng không tệ lắm, đương nhiên, là nếu bỏ qua ánh mắt oán hận mỗi ban sáng của Thái Dương. Nhưng bốn thằng đàn ông ở cùng một chỗ vẫn không khỏi sẽ có chút phiền toái trong sinh hoạt, nhất là ở khâu ăn uống hằng ngày, cực kỳ thiếu chất.
Sư huynh Quách Minh Viễn căn bản không phải là kiểu người biết chiếu cố người khác gì. Mấy ngày ban đầu được ních đầy mấy thứ đồ ăn nhanh như mì ăn liền bánh mì thịt hun khói mà đàn anh ưa thích, song nếu liên tục ăn trong một tuần, chỉ e đã cồn ruột muốn nôn chứ đừng nói đến thích nữa. Mà ba tên kia trước đây một ngày ba bữa quen ăn ngoài căng tin, đều là không biết đi mua củi gạo dầu mỡ ở chốn nào, bởi vậy chẳng khác nào ba con gà con trong ổ chí chóe kêu than đòi ăn.
Quách Minh Viễn nếu không tăng ca, trở về còn có thể dẫn đám nhóc ra ngoài làm một bữa cải thiện, nhưng giờ anh đã được thăng lên làm trưởng ban thường xuyên bộn bề công việc, cho nên cơ hội như vậy đã ít nay còn ít hơn, ba con gà con ngày một gầy yếu, mặt mũi xanh xao, đành dội nước nấu gói mì Khang sư phụ......
Hôm nay là cuối tuần, Quách Minh Viễn sáng sớm liền nhận được một cuộc điện thoại, tiếp đó tuyên bố một tin tức trọng đại với ba kẻ vừa mới rời giường: Khách trọ mới đã tới!
Hai người kia ngược lại không phản ứng nhiều, song Thái Dương vừa nghe lập tức phun ra một vấn đề mấu chốt: "Cậu ta ở phòng nào?"
Quách Minh Viễn ngầm hiểu cười cười, nói: "Phòng mới chưa có kê giường...... Chỉ có thể phiền em cho cậu ấy ở nhờ hai ngày."
"Như vậy không được hay lắm......" Hai mắt Thái Dương lấp lánh.
"Nếu không chẳng lẽ lại để cậu ấy nghỉ trên sô pha?"
"Vậy lại càng không được, người ta tốt xấu gì cũng là cùng thuê nhà với chúng ta, không có lý gì lại phải ngủ trên sô pha cả." Thái Dương tức khắc phản đối, rồi lại gắng gượng thêm vào: "Thôi bỏ đi, ở cùng em cũng được!"
Thái Dương vừa dứt lời, Lý Lập Bang lập tức từ phía sau xen mồm nói: "Này đừng có mà ra vẻ người tốt, cậu muốn ở cùng thì người ta sẽ ở cùng cậu chắc? Nói không chừng người ta chẳng thích thú gì đâu! Không biết là hai thằng con trai ngủ với nhau thì....."
Lý Lập Bang còn chưa nói hết đã bị Thái Dương tóm cổ dúi đầu vào sô pha, hai người xông vào quần thành một đống, Quách Minh Viễn cười trừ nhìn hai đứa, mở tủ lạnh, lấy mấy gói mì từ trong ra, hôm nay anh quyết định sẽ cải thiện cân đối dinh dưỡng cho đám đàn em —— lúc nấu mì sẽ cho thêm chút cà rốt vào.
Trương Gia từ nhà tắm rửa mặt xong xuôi ra, thấy vị đàn anh tốt quấn tạp dề tay cầm mì gói tiến về nhà bếp, trong nháy mắt mặt liền tái mét, lập tức bước vội đến đoạt lấy gói mì, vẻ mặt ngoan ngoãn cười nói: "Sư huynh, anh khó khăn lắm mới có được ngày nghỉ ngơi, không cần phiền phức nấu mì cho bọn em ăn đâu, cái này...... Hình như hôm qua bên cạnh bến tầu điện ngầm có mở một tiệm ăn bình dân, em ra ngoài mua điểm tâm cũng được!"
Nói xong, cũng không chờ Quách Minh Viễn phát biểu ý kiến, liền nhanh chóng khoác quần áo đạp lên giầy té ra cửa.
Quách Minh Viễn nghe cửa "rầm" đóng một tiếng, lại nhìn đống mì bị bỏ lại trên bàn, có chút tiếc rẻ thở dài.
Thực đáng tiếc, hôm nay chính là vị dưa chua ngâm mà anh đặc biệt ưa thích......
Rốt cục cũng được ăn mấy thứ giống điểm tâm, mấy chàng IT đều lười nhúc nhích, vây quanh bàn ăn hưởng thụ buổi sáng ngày nghỉ khó mà có được này. Đúng lúc ấy, bỗng nhiên nghe được một trận động tĩnh ngoài cửa, ngay sau đó là âm thanh chìa khóa cắm vào ổ, kế tiếp cửa phòng mở ra.
Đầu bốn người đều nhất loạt quay sang, thấy một người lôi một vali màu đen cỡ trung tiến vào. Người nọ mặc chiếc áo liền mũ màu đen, chiếc mũ rộng thùng thình trùm trên đầu, vậy nên bọn họ nhìn không ra diện mạo người nọ.
Bốn người đột nhiên cảm giác nhiệt độ trong phòng nháy mắt đã giảm xuống rất nhiều, theo bước người này đến, không khí ấm cúng cùng lười nhác trong chớp mắt đã bị đảo lộn!
Quách Minh Viễn là người đầu tiên phục hồi tinh thần, lập tức tiến lên nghênh đón: "Cậu hẳn là Cố Văn Vũ, xin chào, tôi là Quách Minh Viễn, mấy đứa nào là đàn em của tôi, cũng cùng là khách thuê căn nhà này."
Ba người Thái Dương, Lý Lập Bang cùng Trương Gia cũng lịch sự đứng lên, tiến đến trước mặt ha ha cười ngớ ngẩn.
Đối diện với sự nhiệt tình của bốn người, khách trọ mới mặt lạnh te xoay người, ánh mắt nhìn lướt qua bọn họ, nhanh đến không thể nhận ra khẽ gật đầu một chút, nhưng lại không nói lấy một từ.
Quách Minh Viễn vốn định giúp bằng hữu mới cầm hành lý để xúc tiến cảm tình giữa bạn trọ trong tương lai, nhưng khi anh nhìn đến trong tay Cố Văn Vũ chỉ có một vali đơn giản, liền ngượng ngùng thu tay, mọi người trầm mặc, không khí nhất thời trở nên gượng gạo.
Mà khách trọ mới toàn thân cao thấp phát ra khí chất hắc sắc băng lãnh lại chẳng có chút mất tự nhiên, sau khi chăm chú nhìn bốn người, thản nhiên xỏ vào đôi dép lê hồng phấn Quách Minh Viễn mới mua, kéo vali vào phòng khách, sau đó xoay người, nói câu đầu tiên từ lúc đến nhà với bọn họ:
"Tôi ở phòng nào đây?"
Quách Minh Viễn đột nhiên cảm thấy sự tình e rằng có chút khó khăn...... Xem ra vị khách trọ mới tới này cũng không phải người dễ nói chuyện, nếu để cho cậu ta ở cùng phòng với Thái Dương không biết là có đồng ý hay không......
"Ừm...... Là như thế này, hiện tại có một phòng trống, nhưng mà không có giường." Quách Minh Viễn nói.
"Vậy nên?"
"Giường ở phòng Thái Dương lại là giường đôi......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!