Chương 28: (Vô Đề)

Bóng tối thình lình kéo đến khiến bốn đồng chí IT giật nảy mình.

Thái Dương ngơ ngác một mình đứng nguyên tại chỗ, huyết dịch toàn thân đều ngưng đọng lại!

Lúc này Quách Minh Viễn cùng Trương Gia lấy di động ra, dựa vào ánh sáng màn hình thăm dò đường, đi đến bên người Thái Dương hỏi: "Thái Dương, Cố Văn Vũ đâu rồi?"

Thái Dương: "Cầm bánh quy đi rồi."

Trương Gia: "Bánh quy? Bánh quy gì?"

Thái Dương: "Bánh quy phát trên máy bay."

Quách Minh Viễn nghe xong ở một bên hưng trí dạt dào vuốt cằm, cười tủm tỉm nói: "Là đi cho con gì ăn sao...... Ha ha, thật hiếu kỳ nha."

"Ai ai, mọi người nói coi, cái gã đó không phải là bỏ mặc chúng ta ở đây đấy chứ!" Lý Lập Bangđột nhiên thần kinh nói, "Nghe nói khu vực này thực rất loạn, thường xuyên có mấy kẻ buôn người gì gì đó."

Trương Gia liếc xéo Lý Lập Bang một cái.

Thái Dương cũng liếc xéo Lý Lập Bang một cái.

Lý Lập Bang không hiểu tại sao: "Gì thế, liếc tớ làm chi vậy?"

Trong lòng Thái Dương vốn có điểm sợ hãi, bất quá vừa thấy bộ dạng tự khen mình là đẹp zai rất tởm của của Lý Lập Bang, cậu liền nhịn không được nói: "Nhìn mày thế này, bắt cóc để làm cái quái gì? Để tốn cơm tốn gạo thêm à?"

"Haiz, chuyện này chú không hiểu đâu!" Lý Lập Bang đắc ý dựa vào bên cạnh một gốc đại thụ, ôm ngực ra vẻ ngại ngùng, "Không biết khu Tam Giác Vàng thịnh hành buôn bán xác thịt hay sao? Anh tuấn nam tử đẹp đẽ cường tráng như anh đây......"

"Này, Lý đần, đừng có vặn vẹo nữa." Thái Dương cắt ngang Lý Lập Bang, ánh mắt nhìn thẳng trên đầu hắn.

"Gì thế? Bị sắc đẹp của anh mê hoặc rồi à?" Lý Lập Bang tà mị nhướn mi.

"Lập Bang, đứng yên đi." Trương Gia cũng nói, ánh mắt nhìn thẳng trên đầu hắn.

Dưới ánh sáng xanh lam mỏng manh từ màn hình di động, biểu tình hai mắt ngước lên của Trương Gia cùng Thái Dương lúc này thật sự phi thường dọa người. Lý Lập Bang nghĩ thầm hai thằng ranh này trước giờ vốn không đáng tin, chuyện tự dưng hứng lên kết bè kết cánh trêu chọc hắn cũng không ít, chính là, như thế nào Quách Minh Viễn sư huynh cũng đưa mắt ra hiệu cho bọn chúng?

Vì thế tâm sinh nghi ngờ, cũng ngẩng đầu, đưa mắt nhìn lên thử, thoáng một cái, liền khiến hắn sợ đến mức thiếu chút nữa lăn quay ra!

"Rắn...... rắn...... rắn a......" Lý Lập Bang muốn kêu to, song sợ kinh động đến thứ trên đầu kia, vì thế nín hơi lại, dùng biểu tình dữ tợn nhất yếu ớt lên tiếng, khiến cho người ta cảm giác giống như bóp nghẹn.

Mấy người đều là được nuôi dưỡng từ nhỏ trong thành thị, gặp phải tình hình này, đều sợ tới mức luống cuống tay chân. Đúng lúc ấy, phía sau bọn họ truyền đến tiếng bước chân, Cố Văn Vũ đã trở lại.

"Cố Văn Vũ!!" Lý Lập Bang như nhìn thấy thiên thần hạ phàm, kích động đến cơ hồ muốn quỳ xuống dập đầu trước gã mặt lạnh này, "Rắn a...... Có rắn a......"

Cố Văn Vũ mở đèn pin, chậm rãi đi tới, mặt không chút thay đổi nhìn nhìn Lý Lập Bang, rồi lại lạnh tanh đưa đèn pin chiếu lên trên, cuối cùng, anh dũng đưa tay không tóm lấy con rắn sọc vằn to cỡ cánh tay treo phía trên đầu Lý Lập Bang lôi xuống dưới!

"Má ơi! Cố Văn Vũ cậu...... cậu......" Thái Dương nhìn thấy con đại hoa xà thuận theothân cây sột soạt trượt xuống, sợ tới mức nhảy bắn sang bên cạnh, hận không thể lập tức chạy biến đi thật xa thật xa.

Hai mắt Lý Lập Bang trợn ngược, thiếu chút nữa ngất xỉu, vô lực xụi lơ bên gốc cây.

Cố Văn Vũ giật giật đại hoa xà trong tay, lạnh nhạt nói: "Chết rồi còn đâu."

"Hở? Chết rồi á?" Thái Dương vừa nghe thứ này đã chết, lại tò mò thò đầu lại.

"May mắn đã chết rồi, bằng không thật quá nguy hiểm." Trương Gia cũng hơi hơi nhẹ nhàng thở ra.

"Ôi chao? Chính là...... trong khu rừng yên lành thế này, sao con rắn này lại chết vậy?" Quách Minh Viễn đi vài vòng quanh con rắn, dùng chân đá đá xác rắn, buồn bực hỏi.

Cố Văn Vũ thâm ý liếc Lý Lập Bang, giải thích: "Ừm, bởi vì loại cây trước mặt mọi người được gọi là " Kiến huyết phong hầu thụ ", nhựa cây có kịch độc, bất luận là người hay vật, chỉ cần trên thân có vết thương, chạm phải nhựa trên cây này, không quá nửa phút sau sẽ tử vong. Phỏng chừng con rắn này vừa vặn trên thân cho vết thương, lại vô ý dính phải nhựa cây."

"Kiến huyết phong hầu thụ? Nghe thật là khí phách!" Thái Dương tấm tắc cảm thán, hoàn toàn không có chú ý tới sắc mặt đã muốn trắng như tờ giấy của Lý Lập Bang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!