Phi cơ nghiêng ngả bay hết hơn năm tiếng, rốt cục cũng đến sân bay Côn Minh trong truyền thuyết.
Lúc này đã gần một giờ sáng, hành khách trong khoang đa phần đều dựa gối mềm ngủ lăn quay.
Cố Văn Vũ trong chớp mắt máy bay hạ cánh đột nhiên bừng tỉnh, ngay sau đó liền cảm thấy trên vai mình có thứ gì đó đè nặng, đè đến mức nửa thân trên hắn phát tê. Hắn nghiêng đầu, liền thấy Thái Dương đang thoải mái dựa lên thân mình ngủ thỏa thuê.
Quách Minh Viễn ngồi ở bên kia Thái Dương lại không ngủ, đang dùng laptop làm gì đó. Anh thấy Cố Văn Vũ tỉnh, liền cười cười với hắn, lại nhìn Thái Dương, nhỏ giọng hỏi:
"Có muốn...... dịch nó sang một chút không?"
Cố Văn Vũ khẽ cau mày
cử động
cực nhẹ nhàng, thấp giọng nói câu: "Cứ để vậy đi."
Quách Minh Viễn nhướn mày, sau đó lại đem ánh mắt quay về màn hình, tiếp tục gõ bàn phím, vừa gõ vừa nói: "Xem ra cậu cùng Thái Dương ở chung cũng không tệ, tôi vẫn cứ lo lắng nó còn nhỏ tuổi xử sự không chu toàn sẽ mang cho cậu thêm phiền toái. A đúng rồi, cả hai cùng ở một phòng như vậy có bất tiện lắm không? Dù sao trong nhà trọ còn có một phòng trống, có muốn...... lần này sau khi quay về mua thêm cái giường mới......"
"Không cần thiết." Cố Văn Vũ thản nhiên chặn ngang lời Quách Minh Viễn.
"Nói cũng phải......" Quách Minh Viễn nhẹ giọng nở nụ cười, "Dù sao tôi cũng rất nhanh sẽ rời khỏi, đến lúc đó có thể dọn thêm cho các cậu một phòng, các cậu nếu ở không quen có thể dùng phòng tôi. Tôi vẫn sẽ trả tiền, không để chủ nhà cho người khác thuê."
"Hửm? Anh muốn rời khỏi đó sao?" Cố Văn Vũ thật khó mới nảy sinh hứng thú với chuyện người khác.
"Ừm...... Cũng gần giống thế. Chờ sau khi sắp xếp công việc tại Thiên Độ được ổn ổn, tôi sẽ từ chức, chuẩn bị xuất ngoại để làm một khóa đề. Giáo sư bên kia tôi đã liên hệ được ổn thỏa, hiện tại đang làm thị thực."
Cố Văn Vũ quét mắt qua màn hình laptop của Quách Minh Viễn, "Anh đang nghiên cứu nhận diện ngữ âm à?"
Quách Minh Viễn thực ngoài ý muốn, một lần nữa quay đầu dùng ánh mắt kinh ngạc quan sát Cố Văn Vũ, "Không đơn giản a, thế nào, cậu cũng có hứng thú với phương diện này ư?"
Cố Văn Vũ: "Có biết chút ít."
"Đừng khiêm tốn! Chương trình phức tạp như vậy mà chỉ liếc một cái liền là cái gì, bản lĩnh rất khá nha!" Quách Minh Viễn nhướn mi, sau đó ánh mắt ôn nhu mang theo khát khao nhìn về phía một đống trình tự mã hóa trên máy tính của mình, tựa như đang nhìn tình nhân, "Kỳ thật đây vẫn vẻn vẻn chỉ là một ý tưởng mà thôi, muốn thông qua máy tính thu thập thói quen ngôn ngữ nhân loại, phân tích ra hàm nghĩa bên trong...... nhờ vậy mà đạt tới hiệu quả như một " thuật đọc tâm "...... là trình độ cao nhất của chuyển hoán ngôn ngữ tự nhiên của giới lý luận! Thế nào, có hứng thú chứ?"
"Ừ." Cố Văn Vũ như có chút đăm chiêu chậm rãi gật đầu, "Chính là tại thời điểm thành lập kho số liệu sẽ gặp phải khó khăn rất lớn, dù rằng mỗi khi hoàn thành phân tích thói quen ngôn ngữ của một đối tượng, sẽ tập hợp xây dựng nên kho số liệu khổng lồ. Song nếu tính đến việc mở rộng phổ biến rộng khắp, sẽ gặp bất lợi ảnh hưởng đến hiệu suất tính toán."
Quách Minh Viễn lần này càng thêm kinh ngạc, giống như lại một lần nữa quen biết người bạn cùng phòng không hay nói chuyện này.
"Có nghĩ ra biện pháp giải quyết gì hay không?" Cố Văn Vũ hơi nhíu mày hỏi Quách Minh Viễn, mới nãy khi nói chuyện hắn vẫn luôn chìm đắm trong suy nghĩ, cho nên cũng không có chú ý đối phương nãy giờ cứ dùng loại ánh mắt "Tìm được bảo vật" nhìn mình.
"Cũng có mấy phương án, nhưng hiệu quả cũng không được lý tưởng lắm." Quách Minh Viễn nói, sau đó anh do dự một chút rồi hỏi: "Cậu...... Khụ, nghe nói cậu học đến năm hai liền thôi học phải không? Có nghĩ tới việc...... Tiếp tục học nữa không? Tôi cảm thấy cậu như vậy thật là đáng tiếc."
Song Cố Văn Vũ không có trả lời.
Lúc này Lý Lập Bang ở hàng trước mơ mơ màng màng đứng dậy, trên mặt còn lưu cơn buồn ngủ.
Mới nãy để không đánh thức Thái Dương, Quách Minh Viễn cùng Cố Văn Vũ khi nói chuyện đã ép âm thanh tới cực thấp, hơn nữa vẫn thật cẩn thận, cố gắng nhẹ tay nhẹ chân, cho nên Thái Dương cũng không có tỉnh.
Lý Lập Bang gãi gãi cằm quay đầu lại, ánh mắt dừng trên người Thái Dương, dưới ánh nhìn chăm chú của Quách Minh Viễn cùng Cố Văn Vũ, trực tiếp đưa tay nhắm ngay đầu Thái Dương dùng sức chọc chọc. Sau đó lớn giọng nói:
"Này này! Thái Dương mày như thế nào vẫn còn ngủ hở! Mau dậy mau dậy đê!"
Cố Văn Vũ, Quách Minh Viễn:......
Thái Dương vốn được hai anh IT bảo hộ chu đáo, bị chọc đến kinh hãi, lập tức dựng thẳng dậy mở to mắt, "Hả? Đến nơi rồi à?!"
"Đến cái rắm! Còn không phải do cái vé máy bay dở người của mày sao!" Vẻ mặt Lý Lập Bang khinh bỉ nhìn Thái Dương, không chút để ý Cố Văn Vũ đang yên lặng nhìn mình, "Đến Côn Minh rồi, máy bay dừng những một giờ, mày có muốn đi tiểu hay không?"
"A...... Đi, đi chứ." Thái Dương vẫn còn hơi mơ màng, cũng không vì Lý Lập Bang vừa mới đánh thức mà phát hỏa, ngược lại thành thành thật thật đi theo ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!