Chương 25: (Vô Đề)

Chiều ngày mùng hai tháng mười, năm người chen chúc trong chiếc Excelle cũ kỹ của Quách Minh Viễn, xuất phát về phía sân bay quốc tế thủ đô.

Sau khi đến sân bay, Quách Minh Viễn đi gửi xe, đám người Thái Dương tìm xe đẩy vận chuyển hành lý.

Trong lúc đợi Quách Minh Viễn, vài người lấy di động, nhìn lại tin nhắn tin tức chuyến bay, sau đó nhìn lướt qua thời gian cất cánh thông báo trên bảng. Ngoại trừ Thái Dương, mặt ba đồng chí IT nhất thời liền tối sầm.

Thái Dương đang vùi đầu ăn một túi cơm cháy lớn thơm ngon, không biết sao lại cảm thấy sống lưng phát lạnh từng đợt, sau đó yên lặng ngẩng đầu, phát hiện Lý Lập Bang đang dữ tợn nhìn mình, vì thế sợ tới mức trốn sang bên cạnh Cố Văn Vũ, cảnh giác nói: "Cậu làm gì mà......"

Lý Lập Bang run tay chỉ vào tin tức chuyến bay trên màn mình di động, khóe miệng co rút liên tục: "Buổi tối tám giờ...... Cất cánh?"

Thái Dương: "Ừ..... Đúng thế, đúng thế."

Sắc mặt Trương Gia cũng trở nên khủng bố: "Cậu có biết, từ Bắc Kinh đến Tây Song Bản Nạp phải bay mất hơn năm tiếng hay không hả?"

Thái Dương chớp mắt, nghĩ nghĩ: "Ờ..... Kỳ thật nếu nói chuẩn xác, phải là sáu tiếng rưỡi, bởi vì tớ mua chính là vé stop over, phi cơ trước tiên sẽ đáp lại tại Côn Minh nghỉ một giờ, sau đó mới bay đi Tây Song Bản Nạp."

"Cậu bị dở hả! Xuống máy bay lúc hai ba giờ sáng á? Có nhầm hay không hở trời!" Lý Lập Bang cơ hồ muốn ngay tại chỗ bổ đầu Thái Dương ra nghiên cứu một chút, xem bên trong có chứa tế bào não hay không.

Thái Dương lập tức phản kích, sau đó còn phi thường có lý biện giải nói: "Chính là rất rẻ a! Đồ hoang phí nhà cậu nào có biết tiết kiệm là gì?! Bằng không sao người ta lại nói phú nhị đại là thứ ăn tàn phá hại nhất......"

Trương Gia nhìn nhìn Cố Văn Vũ, đẩy kính mắt thoáng trách cứ nói: "Thái Dương đây là cậu cân nhắc không thỏa đáng...... cậu như vậy khiến cho người nhà Cố Văn Vũ cũng không được thuận tiện a......"

Chẳng dè, không đợi Trương Gia nói xong, Cố Văn Vũ vẫn cúi đầu đứng ở bên cạnh không nói lời nào đột nhiên thản nhiên mở miệng: "Không sao, kỳ thật rất vừa vặn."

"Vừa...... Vừa vặn? Cái gì vừa vặn?" Lý Lập Bang hỏi.

Cố Văn Vũ liếc Lý Lập Bang một cái, trả lời: "Vừa vặn ăn điểm tâm."

Điểm...... Điểm tâm?

Trương Gia nhíu nhíu mày, đột nhiên có một linh cảm rất không tốt. Linh cảm này bắt đầu có từ lúc Cố Văn Vũ nói sẽ để cho bọn họ trải đệm nghỉ dưới lầu một. Nếu cậu nhớ không, nhà trúc của người Thái...... Lầu một là nơi không thể ở được...... Song cậu cảm thấy, nếu Cố Văn Vũ mở miệng nói có thể ở, chắc hẳn tình hình thực tế có chút sai lệch so với tư liệu tra trên mạng. Dù phong tục là phong tục, nhưng mỗi một gia đình lại có tập quan riêng của mình.

Đúng lúc này, Quách Minh Viễn gửi xong xe quay trở lại, chính là sắc mặt anh rất khó coi, biểu tình giống như nuốt phải một con bọ.

"Sư huynh, anh sao vậy? Không có việc gì đấy chứ?" Thái Dương đưa tay huơ huơ trước mặt Quách Minh Viễn.

"À, không có việc gì, chúng ta mau vào đi thôi." Bộ dáng Quách Minh Viễn thực sốt ruột, như là đang trốn người nào đó.

Vì thế năm chú IT lần lượt đi vào sân bay, qua trạm kiểm tra an toàn, đưa vé máy bay, tìm được cổng lên rồi bắt đầu một hồi chờ đợi đằngđẵng.

Trương Gia, Lý Lập Bang cùng Quách Minh Viễn lo lắng cân nhắc thời gian chuyến lữ hành quỷ dị này, vì thế phi thường ăn ý lựa chọn một góc để ngủ.

Quách Minh Viễn trước khi nhắm mắt vẫn luôn định kéo Thái Dương lại nói gì đó, cuối cùng chỉ thở dài dặn đi dặn lại ngàn vạn lần, rằng cậu đừng có chạy loạn.

Thái Dương tuy rằng cảm thấy mù mờ, nhưng đối diện với sự quan tâm của sư huynh, cậu không dám trái lời, đành phải không ngừng gật đầu vâng dạ.

Cố Văn Vũ vẫn mang bộ dáng vĩnh viễn không mệt mỏi như cũ, nhìn nhìn thời gian, liền mở laptop ra chuyên tâm lập trình.

Tinh thần Thái Dương rất tốt, lại thêm sự hưng phấn khi xuất môn, căn bản không chịu ngồi yên, liền chồm hỗm bên Cố Văn Vũ nhìn lập trình trong chốc lát. Cố Văn Vũ cũng không nói gì, chỉ nhìn đủ loại mã hóa nhanh chóng lướt qua trên màn hình, Thái Dương xem một tẹo liền chán ngán, lại bắt đầu chạy tán loạn khắp chốn.

Cái mũi của kẻ tham ăn luôn luôn cực thính, rất nhanh đã ngửi được hương thơm bay ra từ trung tâm phục vụ phi trường. Bởi vì lúc trước đi quá gấp gáp, lại nghĩ rằng lên máy bay nhất định sẽ có phục vụ bữa tối, mấy người bọn họ ở nhà căn bản chưa kịp ăn cơm. Thái Dương từ giữa trưa đến bây giờ chỉ có nhai một túi cơm cháy đáng thương để lấp bụng, đã sớm đói đến choáng váng, vì thế rất nhanh liền lần theo mùi hương kia.

Sảnh ăn trong phi trường đều đắt muốn chết, bất quá Thái Dương chính là có một ưu điểm, có thể tiết kiệm ở mọi phương diện, riêng phương diện ăn uống tuyệt đối tiêu xài không nương tay. Cậu dùng mũi hít ngửi, phán đoán mùi hương kia là một gian thịt nướng kiểu Nhật truyền ra, đưa tay sờ sờ ví tiền trong túi, liền vui vẻ tiến vào.

Gọi được mấy xiên thịt nướng tôm nướng cá mực nướng, là liền bay mất tiêu một tờ Mao gia gia đỏ rực. Thái Dương thỏa mãn ngồi trong sô pha nhà ăn, trong lúc chờ cơm lại lấy di động ra đăng nhập blog, cũng không có chú ý chung quanh.

Thời điểm món thịt nướng béo ngậy, được xiên thành chuỗi, phối hợp cùng cà rốt, ớt xanh cùng hoa lan tây xinh đẹp được bưng lên, Thái Dương liền giống như cún nhìn thấy xương mèo nhìn thấy cá, chớp mắt đôi mắt tròn xoe.

Bất quá cậu vẫn là nhẫn nhịn chụp ảnh cho từng món ăn ngon, sau đố up lên blog, cuối cùng mới khởi động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!