Liền thấy cậu bạn vừa online đã liên tiếp nhắn tin sang:
Thái Dương?
Có nhà hay không?
Có việc gấp tìm cậu đây!
Thái Dương đánh dấu chấm hỏi qua.
Bạn học đại học nói:
Là thế này, tư liệu hôm trước cậu cho tớ mượn xem, đồ án tớ tham khảo viết ra liền bị ông chủ nhìn trúng, nhất định muốn chọn dùng. Nhưng mà tớ lo lắng không biết cái này có liên quan đến bí mật thương nghiệp gì đó hay không...... tư liệu này của cậu là lấy từ trong công ty Thiên
ộ phải không?
Thái Dương nghĩ nghĩ, đáp lại:
Bí mật thương nghiệp á? Không đến mức nghiêm trọng như vậy đâu...... mấy thứ đó đều do tớ viết ra,à...... Chính là tham khảo một ít tài liệu mở bình thường đối với toàn bộ nhân viên công ty mà thôi......
Bạn học:
Chuyện đó tớ không rõ lắm, nhưng chung quy vẫn cảm thấy có điểm lo lắng. Nhìn thần thái ông chủ chúng tớ khi thấy bản đồ án đó...... chung quy tớ cảm thấy có cảm giác như sói già nghía dê b
o ấy...... cả răng nanh lẫn ánh mắt đều phát sáng a! [ vẻ mặt lo lắng ]
Thái Dương mới thoát ly khuôn viên trường học, vẫn còn bảo lưu rất nhiều thói quen tư duy của học sinh. Giống như việc cho bạn học mượn tư liệu lập trình vốn cũng rất bình thường, mọi người tham khảo một chút, chứ cũng không phải trực tiếp rập khuôn trích dẫn. Thầy hướng dẫn cũng chưa bao giờ nói gì, nên trước nay vẫn làm vậy, vì vậy lúc trước khi cho mượn tư liệu cậu cũng chẳng hề để bụng.
Hơn nữa lần này thứ cho bạn học mượn hoàn toàn là tự viết, Thái Dương cảm thấy hẳn là không có gì nghiêm trọng như bạn học nghĩ, liền hồi đáp:
Phỏng chừng là cậu suy nghĩ nhiều quá đó, đừng tự dọa bản thân nữa, khiến cho tớ cũng khẩn trương theo đây.
Bạn học:
Hy vọng là như thế vậy...... Lúc trước ông chủ cho rất nhiều người làm đồ án, tớ chính là nghĩ muốn báo cáo kết quả cho xong việc, căn bản không nghĩ tới sẽ thực sự được dùng...... Ai, gây thêm cho cậu phiền toái rồi anh bạn.
Thái Dương nhìn màn hình cười cười, đáp lại:
Đều là bạn học mà, nói nhiều lời thừa thãi vậy làm gì. [ khuôn mặt tươi cười ]
......
Cân nhắc rằng vé máy bay đến ngày 1/10 phần lớn đều rất đắt tiền, Thái Dương cho rằng thay vì đem một đống tiền biếu cho công ty hàng không, chi bằng xuất phát muộn hơn một ngày, đặt một chuyến bay vào thời điểm không sốt vé. Như vậy tiền tiết kiệm được còn có thể nhiều mua món ngon, cho nên liền chuẩn bị cùng Cố Văn Vũ đặt sẵn chuyến phi cơ buổi tối ngày mùng hai.
Chính là, từ lúc Lý Lập Bang biết Thái Dương không định về nhà mà lại bám càng Cố Văn Vũ, liền bắt đầu nắm chắc cơ hội lảm nhảm bên tai Thái Dương bên tai:
"Bất hiếu a, bất hiếu a! Mẹ sẽ thương tâm nhiều lắm! A, nói thử coi, mẹ đã chuẩn bị đầy đủ một bàn thức ăn lớn, tâm tâm niệm niệm chờ mày quay về......"
"Câm! Câm ngay!" Thái Dương đang cuộn trên sô pha dùng laptop tra vé máy bay trên mạng, nghe Lý Lập Bang như ruồi nhặng ong ong trước mặt cậu không để yên, rốt cục nhịn không được ngẩng đầu, "Này đồng chí Lý Lập Bang, mày có thể không tự mình đa tình như vậy được không! Đừng mẹ này mẹ nọ, đó là mẹ tao, hiểu chửa? Có quan hệ khỉ gì đến mày đâu?!"
Lý Lập Bang bị đả kích, nhưng vẫn là mạnh miệng nói: "Ở trong lòng trong mắt, tao chính là đã coi bác như mẹ ruột! Mày quên rồi à, năm hai đó, mẹ thấy tao phong phanh không có quần áo mùa đông, liền tự tay dệt áo len cho, phía trên còn có một chữ L lớn in hoa, là viết tắt tên của tao nha!"
"Khắm! Còn dám nói là không có đồ mặc à? Rõ ràng là từ trước giờ không chịu giặt quần áo, đến khi bẩn thì quăng." Thái Dương không chút khách khí vạch trần, "Còn nữa, đừng nhắc lại cái áo len có chữ nữa, tao dám cược là mama xem Harry Potter nhiều quá khiến não tê liệt nên mới làm như vậy."
"Hắc! Mày còn không biết ngượng nhắc tới chuyện tao không giặt đồ à? Cũng không biết là ai, chuyên thích đem quần lót nhét dưới gầm giường......"
"Câm miệng! Tao khi đó chính là...... Chính là vẫn còn trẻ con...... Không hiểu chuyện......" Thái Dương mặt ửng đỏ, sau đó trộm liếc mắt nhìn Cố Văn Vũ đang ngồi xếp bằng ở đối diện yên lặng không lên tiếng, dùng laptop viết chương trình.
ến giờ ký ức của cậu đối với chuyện Cố Văn Vũ ngày đầu tiên tới nơi này tổng vệ sinh phòng vẫn còn như mới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!