Mấy ngày kế tiếp, Thái Dương ở công ty luôn lo lắng đề phòng, sợ lại gặp phải chủ quản kỳ quái tên Hạ Thần Đông kia.
Cậu cũng từng thử nói bóng nói gió tìm hiểu nhiều nơi, biết trên thượng tầng đích xác có một nhân vật như vậy, bởi vậy càng thêm hoang mang khiếp đảm suốt cả ngày. Cậu thật sự rất thích công tác tại Thiên Độ, nên đâu thể chỉ vì chuyện này mà từ chức được?
Bất quá cậu thấp thỏm được nửa ngày, cuối cùng phát hiện căn bản không có bất luận dấu hiệu gây khó dễ gì từ nhân vật cấp cao mà cậu đắc tội kia. Vì vậy cảm thấy bản thân đã suy nghĩ nhiều, chủ quản người ta phỏng chừng cũng chỉ là đến chơi bời trong quán bar mà thôi, cũng không phải là quá nghiêm túc, có khi một lát sau ngay cả bản thân mình tên là gì cũng quên mất tiêu rồi.
Thái Dương an ủi bản thân như vậy, tâm lý lo sợ bất an cũng chầm chậm buông xuống.
Mà cùng chung tâm trạng không yên với Thái Dương còn có hai người Trương Gia cùng Lý Lập Bang. Nhất là Lý Lập Bang, lại còn cho cả một đấm không nhẹ! Thậm chí là còn chảy máu a! Nếu không phải Trương Gia ngăn lại, hắn hận không thể đập cho gã kia đến mẹ ruột cũng không thể nhận ra. Bất quá nếu để cho hắn chọn lại một lần nữa, hắn vẫn là không chút do dự tiếp tục đánh gã kia, đắc tội thì đắc tội, cùng lắm thì cuốn gói trở về nhà với ông bà già ngồi xổm cùng làm ở cái chỗ heo hút kia, có cái gì đâu!
Bất quá quan sát vài ngày, phát hiện hết thảy đều thực bình thường, Lý Lập Bang cũng sẽ không đem chuyện này để ở trong lòng.
Ngay tại thời điểm Thái Dương cùng Lý Lập Bang thở dài nhẹ nhõm một hơi, bắt đầu dần dần đi vào quỹ đạo công việc, Trương Gia vẫn không có thả lỏng cảnh giác. Cậu đã từng gặp qua gã Hạ Thần Đông này, tuy rằng không tiếp xúc sâu, nhưng chỉ dựa vào vài ba lần chạm mặt, cậu liền có thể không chút do dự nhận định, con người này tuyệt đối không phải là một ông chủ khoan hồng độ lượng có thể ngậm bồ hòn làm ngọt được.
Phía sau cặp mắt nheo cười, luôn ẩn giấu ánh nhìn không chút lương thiện như loài chồn đi chúc tết gà con.
Mà rất nhanh sau đó, trên khắp các nẻo đường trong công ty Thiên Độ tuôn ra một tin tức, lại càng gia tăng sự lo lắng của Trương Gia: Trong sáu vị giám đốc, có một vị đột nhiên tạm rời cương vị công tác, đại BOSS lần này chuẩn bị tuyển dụng nội bộ, muốn chọn trong các quản lý dự án cao cấp một người để thay thế.
Dù nói trong đám quản lý cấp cao có hơn cả chục người, nhưng Trương Gia mơ hồ, vẫn luôn có một dự cảm chẳng lành.
Bất quá tin đồn vẫn chỉ là tin đồn, cấp trên thủy chung không lên tiếng khẳng định. Hơn nữa đã là cuối tháng chín, sắp tới lại đến "tuần lễ vàng 1/10″, các tổ bộ phận trong công ty đều rục rịch, nhanh chóng chuyển hết sự chú ý vào việc thảo luận muốn đi đâu để tiêu xài hết bảy ngày nghỉ này.
Thập nhất hoàng kim chu: Kỳ nghỉ lễ quốc khánh bảy ngày của TQ.
Thái Dương mở blog đã lâu không vào, phát hiện đại đa số mọi người đều đăng status bàn luận kế hoạch cho tuần lễ vàng của mình, nói qua nói lại bất quá cũng đều là những điểm du lịch ngắm cảnh nổi tiếng tai nghe mắt thấy. Thái Dương đến nay còn nhớ rõ tuần lễ vàng 1/10 năm ngoái, trên mạng điên cuồng tuyên truyền mấy tấm ảnh: Thượng Hải Ngoại than Hào miếu, Bắc Kinh cố cung Trường Thành, Vân Nam Lệ Giang cổ trấn, Tứ Xuyên thần kỳ cửu trại câu...... cả rừng đầu người đen kịt chen chúc vây quanh, dù là người không mắc chứng sợ đám đông, liếc nhìn qua cũng nứt cả đầu.
Vì thế Thái Dương phát lên status:
Tuần lễ vàng 1/10, so với việc ra ngoài bị người dẫm chết, không bằng ở nhà nằm xem film, ăn uống tiệc tùng.
Tại thế giới blog, lẽ ra với số người theo dõi nhiều kinh người của đồng chí Thái Dương, vốn hẳn là nhanh chóng phải có người đáp lại status của cậu, nhất là sau khi tấm hình Bình Tà được lưu truyền trên mạng, liền có một đám stalker điên cuồng luôn luôn chú ý nhất cử nhất động của cậu.
Nhưng mà, giờ này khắc này, bên trong blog lại im ắng một mảnh.
Không có tin nhắn, không có @, không có PM......
Thái Dương thực buồn bực, F5 vài lần, mới rốt cục thấy một tin nhắn, nhưng lại là Lý Lập Bang. Trong câu chữ vẫn như cũ tỏa ra luồng tiện khí không gì địch nổi ——
U xem film hở? Film gì ế? Muốn anh cung cấp cho chú chút tài nguyên hay không?
Thái Dương đáp lại bằng biểu tình câm nín.
Rất nhanh, Lý Lập Bang lại hồi âm: Này...... Mày không định ra ngoài chơi sao? Định ngồi đần thối trong nhà trọ à?
Thái Dương đáp: Về nhà, gặp mama.
Lý Lập Bang: Ôi da thật sự là hiếu tử a! Vậy vừa dịp tao với mày cùng về! Để cho mama xem, thằng con da thịt non nớt dưới sự chiếu cố của tao đã xinh xắn thêm bao nhiêu! [ cười to ]
Lần này, không đợi Thái Dương kịp đáp, liền thấy phía dưới có một người không quen nói với Lý Lập Bang, khẩu khí tựa hồ còn rất cẩn thận ——
Này, đồng chí bên trên, cậu cư nhiên dám lấy chủ nhà ra nói giỡn sao? Không sợ hả?
Thái Dương ngây ra nhìn lời nhắn này, Lý Lập Bang hiển nhiên cũng không hiểu ý người này muốn nói gì, vì thế liền đánh một dấu chấm hỏi.
Đợi hồi lâu, ID kia mới đáp lại Lý Lập Bang:
Khụ...... Kỳ thật tôi cũng không dám nói...... Bất quá...... ừm, nói xong câu này liền lượn đây, cam đoan sẽ không bao giờ xuất hiện nữa đâu! Ừm...... Tất cả mọi người đều nói, Tiểu Thiên chân đã có Tiểu ca che chở, thể loại tầm thường không thể thân cận được đâu! Cậu vẫn là quên đi! Bằng không sẽ gặp xui xẻo đó!
Lý Lập Bang cùng Thái Dương phân biệt ngồi ở trước máy tính, cùng mang biểu tình mờ mịt nhìn lời đáp lại này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!