Chương 22: (Vô Đề)

Trạng thái của Cố Văn Vũ thoạt nhìn đích xác không tốt lắm, sau khi ra khỏi nhà tắm, trên cổ khoác khăn mặt, trên tóc còn nhỏ nước, liền trực tiếp trở về phòng. Thái Dương cũng lười lằng nhằng cùng bọn Lý Lập Bang Trương Gia. Dưới ý chủ quan của cậu, gần đây đi cùng hai thằng đần này chính là vận rủi, chỉ cần những chuyện liên quan đến bọn họ thì đều không phải chuyện tốt, vẫn là không dính dáng đến là sáng suốt nhất.

Vì vậy chờ nước đun sôi liền mang bình quay về phòng, không thêm một lời thừa thãi nào nữa.

Hai người Lý Lập Bang cùng Trương Gia tuy rằng trong lòng khó chịu, nhưng không có lý gì lại ngăn cản người ta chiếu cố bạn cùng phòng đang sinh bệnh, hơn nữa lăn lóc một hồi trong bar, cũng là thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, cho nên lần lượt đi rửa mặt rồi về phong.

"Tớ bảo này Cố Văn Vũ, cậu gần đây gấp gáp cái gì chứ, sao lại cứ như không muốn sống nữa vậy?" Thái Dương rót chén nước nóng hôi hổi đưa cho Cố Văn Vũ, sau đó dồn sức dõi theo hắn, nhìn trong chốc lát rốt cục an tâm, tự thấy loại cảm giác khó hiểu khác thường lúc trước đã không còn thấy nữa. Quả nhiên mới nãy vẫn là ở do bị ảnh hưởng kích thích ở quán bar, nhất thời chặn ngang đường suy nghĩ mà thôi.

Cố Văn Vũ tiếp nhận chén nước, cúi đầu chậm rãi uống một ngụm, cũng không có chú ý tới ánh mắt quỷ dị chằm chằm của Thái Dương cơ hồ đem đầu mình chọc lỗ chỗ kia, chờ khi lại ngẩng đầu nhìn Thái Dương, cười cười: "Đa tạ."

Thái Dương thụ sủng nhược kinh: "Nha, Cố Văn Vũ! Cậu thế mà cũng cười nha!"

Cố Văn Vũ ngưng lại không nói một hồi, cau mày nói: "Cậu có thấy là, cậu nói câu đó rất nhiều lần rồi không?"

Thái Dương sửng sốt, có chút xấu hổ gãi gãi tóc: "Nga? Có hả? Với a...... Cậu gần đây cũng không làm mặt lạnh, lại còn hay cười nữa. A a......"

Cố Văn Vũ bất đắc dĩ im lặng, sau đó uống hết nước trong chén, nằm xuống giường, khóe miệng nhịn không được nhẹ nhàng cong lên: "Đúng vậy...... Gần đây có rất nhiều chuyện đáng để cao hứng."

Thái Dương vừa nghe lời này, tế bào hiếu kỳ lập tức sục sôi, ngồi trên ghế xoay di di đến bên giường, ôm lấy phần dựa lưng trên ghế mắt không chớp đắm đuối nhìn Cố Văn Vũ: "Hử? Có phải là chuyện công ty có khởi sắc hay không? Mau nói chút đi, để cho tớ tôn thờ chút nào!"

Phải biết rằng, Cố Văn Vũ mấy ngày nay nói chuyện cùng cậu không hề vượt quá mười từ, nếu không phải vì hắn hiện tại thân thể không khoẻ nằm trên giường nghỉ ngơi, không biết sẽ còn triền miên với cái máy tính kia tới khi nào.

Cố Văn Vũ tắm rửa xong, lại uống được chút nước ấm, sắc mặt đã khá hơn mới nãy. Hắn nhắm mắt lại nằm thẳng ở trên giường, không biết suy nghĩ cái gì, trầm mặc một lát mới nói:

"Kỳ thật lúc ban đầu cùng mấy bằng hữu xây dựng công ty, chính là vì mọi người đối với việc khai phá phần mềm rất có hứng thú, nhưng là bởi vì có một chút kỹ thuật bị hạn chế, vẫn luôn tìm không được thứ gì đột phá, nên đành phải gác lại. Song mấy ngày trước có một cơ hội ngẫu nhiên, khiến tôi đột nhiên nghĩ tới một biện pháp giải quyết, sự tình liền có chút tiến triển."

"A?

Đó là phần mềm dạng gì vậy?"

Cố Văn Vũ mở mắt ra, hơi hơi nghiêng đầu nhìn Thái Dương: "Cậu là học chuyển đổi ngôn ngữ tự nhiên, phải không?"

"Đúng vậy." Thái Dương bất chợt bị hỏi, không hiểu vì sao Cố Văn Vũ lại đột nhiên nhắc tới chuyện này.

Thái Dương dù rằng là chuyên ngành máy tính, nhưng đối với phương diện phát triển ngôn ngữ chuyển hoán có phần thuộc về thiên phú. Cái gọi là chuyển hoán ngôn ngữ tự nhiên, cũng chính là đem ngôn ngữ nhân loại chuyển đổi thành ngôn ngữ máy tính có thể phân biệt.

Có thể nói con người đối với việc sử dụng máy tính hoàn toàn không tách rời khỏi kỹ thuật chuyển hoán ngôn ngữ tự nhiên. Chẳng hạn như bạn nhập một chuỗi tiếng Trung vào máy tính: Thủ đô của Trung Quốc là gì, đầu tiên cần đem những chữ này chuyển đổi thành mã hóa máy tính có thể đọc hiểu, rồi lại tìm giữa đống mã hóa để lấy ra đáp án, sau đó lại chuyển hóa thành ngôn ngữ bình thường, cuối cùng mới đưa đến kết quả: Bắc Kinh.

Đương nhiên đây chỉ là một phần đơn giản nhất cơ bản nhất của chuyển hoán ngôn ngữ tự nhiên.

Nếu phức tạp hơn một ít, ứng dụng cùng với engine tìm kiếm network, giả như bạn đưa vào: Thủ đô Trung Quốc là gì. Lập trình viên cần thiết kế ra một phép toán, đầu tiên đưa chuỗi câu hồi bạn nhập vào chia thành từng phân từ, sau khi phân ra chính là: Thủ đô/ của / Trung Quốc / là gì. Sau đó sẽ lấy ra những thành phần mấu chốt quan trọng, ví dụ như Trung Quốc cùng thủ đô, cuối cùng tiến hành phối hợp những từ quan trọng với những trang web đã lấy ra trước đó, chọn ra những trang web có tính liên quan cao nhất sắp xếp theo thứ tự hiện ra cho bạn.

"Vậy cậu cảm thấy, hiện tại trình độ chuyển đổi ngôn ngữ tự nhiên cao nhất là cái gì?" Cố Văn Vũ lại hỏi.

"Trình độ cao nhất? Hẳn chính là loại có thể tự động trả lời câu hỏi......" Thái Dương cau mày nghĩ nghĩ, "Tỷ như robot Tiểu đồ của đại học Thanh Hoa hả? Kỳ thật phân biệt ngữ âm thuộc cấp cao nhất của kỹ thuật chuyển đổi ngôn ngữ tự nhiên, mà mấy năm gần đây cũng đã tương đối hoàn thiện. Còn nữa...... chính là kỹ thuật của siri Apple 4S được bàn luận rất hăng say kia, không những phân biệt được ngôn ngữ nhân loại, mà còn có thể phá vỡ được giới hạn ngữ pháp vốn có, trực tiếp chuyển sang hình thức khẩu ngữ tán gẫu đối thoại cùng chủ máy. Song kỹ thuật siri chính là thành quả tổng hợp của nhiều loại kỹ thuật, còn liên quan đến cả điện toán đám mây gì đó nữa...... Bất quá, ở phương diện chuyển hoán ngôn ngữ hẳn là chính là trình độ cao nhất."

Cố Văn Vũ nằm ở trên giường lẳng lặng nhìn Thái Dương vẫn đang phân tích đến tận nơi nào, ánh mắt bất tri bất giác liền trở nên thực ôn hòa. Chờ cậu nói xong, Cố Văn Vũ gật gật đầu: "Kĩ thuật hạt nhân của siri sớm đã do bộ quốc phòng Mĩ kiểm soát, mà hiện tại trên thị trường di động siri phân biệt giọng nói đã là kỹ thuật dân dụng. Trên thực tế siri chân chính đạt tới trình độ gì, chúng ta căn bản không thể nào biết được, nhưng cho dù như vậy, đó cũng đã là tiêu chuẩn khó lòng đạt tới được.

Chẳng qua......"

Thái Dương quan sát thần sắc Cố Văn Vũ, thế nhưng lại phát hiện ra một tia khinh thường trong ánh mắt ấy, vì thế nhướn mày, tiến lại gần chớp chớp mắt hỏi: "Sao thế...... Chẳng lẽ cậu muốn nói...... phần mềm mà các cậu muốn soạn ra còn hoành tráng hơn cả siri sao?"

Cố Văn Vũ lại chẳng thèm đế ý đến sự chế nhạo trong lời nói của Thái Dương, chỉ nâng mắt lên nhìn cậu, sau đó ngữ khí thản nhiên hỏi:

"Nếu như tôi nói, tương lai sẽ có một phần mềm, có thể phân tích thông qua thói quen ngôn ngữ của một người, biên tập thành kho dữ liệu ngôn ngữ của người này. Sau đó sử dụng kho số liệu này, có thể thông qua cách dùng từ, chấm câu, ngữ khí, âm điệu mỗi câu của anh ta tạo thành một chuỗi nhân tố ngôn ngữ, phân tích ra ý tứ che giấu bên trong lời nói của anh ta...... Nói cách khác, suy nghĩ, cảm xúc trong lòng, toàn bộ thông qua lời nói của anh ta đều sẽ được máy tính phân tích ra...... Không có bất cứ điều gì giữ lại...... Cậu nói xem nếu đạt đến trình độ đó, thì sẽ thế nào đây?"

Âm thanh Cố Văn Vũ không lớn, tốc độ nhẹ nhàng, ngữ điệu bình thản.

Chính là, trong yên lặng như vậy, yên lặng đến mức chỉ có tiếng hô hấp của hai người trong phòng, mỗi một từ trong câu nói của hắn giống như ẩn chứa một sức mạnh cường đại không thể kháng cự, khiến cho tim kẻ khác đập dồn dập.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!