Thái Dương sóng xoài trên giường, qua rất lâu mới từ trong kinh hách chậm rãi hồi phục lại, lúc này mới chú ý tới Cố Văn Vũ.
Đã lâu như vậy, sao cậu ta vẫn ngủ gục trên bàn thế? Cánh tay không tê sao?
Cậu cẩn thận ghé lại gần, nghiêng đầu liếc nhìn Cố Văn Vũ một cái, phát hiện sắc mặt hắn không tốt lắm, sau đó thử vỗ vỗ bờ vai hắn. Cố Văn Vũ khẽ cử động, Thái Dương sợ tới mức lập tức lại rụt trở về.
Cố Văn Vũ hơi hơi mở mắt ra, sau khi nhìn thấy Thái Dương thấp giọng hỏi một câu: "Về rồi à?"
Không biết tại sao, Thái Dương đột nhiên cảm thấy thực chột dạ, sợ Cố Văn Vũ lại thuận miệng thêm một câu "Đi đâu ", đến lúc đó không biết nên trả lời như thế nào. Tuy rằng với tính cách của Cố Văn Vũ tuyệt đối sẽ không tò mò như thế, nhưng vì để ngừa vạn nhất, Thái Dương vẫn là quyết định mình nên nói trước về chuyện gì đó, để ngăn chặn khả năng đề tài tiếp tục phát triển đi xuống.
"Cố Văn Vũ, cậu lên giường nằm đi!" Thái Dương nói.
Cố Văn Vũ mới vừa ngồi thẳng lại người trên ghế xoay, tay hơi nắm lại đặt trên trán, nhắm mắt hơi nhăn mày tựa hồ đang chịu sự đau đớn. Nghe Thái Dương nói một câu như vậy, thân thể đột nhiên cứng ngắc một chút, đầu óc vốn đã mê man lại càng thêm váng vất.
"Cố Văn Vũ?" Thái Dương thấy đối phương không nói lời nào, lại hỏi.
Cố Văn Vũ đích xác cảm thấy không thoải mái, loại cảm giác khó chịu này do rút ngắn thời gian ngủ mấy ngày nay mà không ngừng tăng lên. Hắn cảm thấy còn tiếp tục như vậy bản thân chắc chắn không thể làm việc thêm được nữa, dù sao cũng không thể một nhát mà ăn được cả miếng to, hắn đơn giản đem máy tính shutdown, đứng dậy.
Chính là không nghĩ tới vừa mới đứng dậy, thân hình liền bất chợt lạng choạng, ngã sang một bên, Thái Dương thấy thế lập tức nhảy dựng lên đỡ hắn.
Vừa tiếp xúc với thân thể đàn ông, Thái Dương lập tức nhớ lại chuyện mới phát sinh trong quán bar, sau đó tóc gáy dựng đứng lên, nhanh chóng rụt tay lại nghiêng mình ra sau, trơ mắt nhìn thấy Cố Văn Vũ té ngã trên mặt đất.
Cố Văn Vũ:......
Thái Dương cảm thấy bản thân mình thế này cũng không tử tế lắm, vì thế lại hấp tấp chạy tới đỡ Cố Văn Vũ. Chính là chưa chờ cậu đến giúp, Cố Văn Vũ đã tự mình đứng dậy, loạng choạng ra cửa hướng về phía nhà tắm.
Vừa vì áy náy, vừa lại có chút lo lắng vì Cố Văn Vũ vô duyên vô cớ ngã xuống, vậy nên Thái Dương cũng tiu nghỉu bám theo đuôi Cố Văn Vũ đi vào nhà tắm.
So với việc vừa mới vừa gặp phải cái WC khủng bố ở cái quán bar kinh khủng kia, của nhà mình nhìn vẫn là thuận mắt hơn, vì thế Thái Dương rất có cảm giác an toàn ghé vào cửa nhà tắm, thò đầu vào trong ngó.
"Này, Cố Văn Vũ, cậu không có việc gì chứ hả?"
Cố Văn Vũ cúi đầu, chống người bên bồn rửa tay im lặng đứng hồi lâu, mới đơn giản đáp một câu "Không có việc gì".
Sau đó hắn chậm rãi cởi áo ra, ném vào trong trục lăn máy giặt bên cạnh. Hai cánh tay dài lại phân biệt quay về hai bên bồn rửa, chống đỡ thân thể lung lay tựa hồ sắp ngã, làn da màu lúa mạnh dưới ánh đèn nhà tắm mờ mịt lộ vẻ tinh tế khác thường, mỗi một đường nét đều có thể rõ ràng phân biệt. Sống lưng trần trụi vì hai tay dùng sức mà phơi bày ra đường cong gồ ghề, theo hơi thở gấp của hắn mà chậm rãi phập phồng
Thái Dương bỗng dưng nhìn đến cảnh tượng trước mắt, hô hấp bất ngờ nghẽn lại, tim đập thế nhưng lại trở nên không bình thường! Cậu nhanh chóng đem ánh mắt dời khỏi người Cố Văn Vũ, sau đó có chút không được tự nhiên hỏi: "Ừm...... Cậu không phải bị ốm rồi đấy chứ? Có muốn tớ tìm chút thuốc để uống không?"
"Không cần." Cố Văn Vũ thấp giọng thầm thì một câu, sau đó còn nói: "Có thể...... lấy cho tôi chút nước ấm không? Khát quá......"
"Hả? Nước ấm? Để tớ đi xem thử coi trong phích nước nóng có còn không." Thái Dương thật cao hứng ở trước thời điểm Cố Văn Vũ bắt đầu cởi quần chuẩn bị tắm rửa, tìm được một lý do để rời khỏi nhà tắm.
Bởi vì nước uống đóng bình bị vạch trần tấm màn đen mất vệ sinh, lại thêm chuyện đổi nước mua nước quá phiền toái, cho nên 5 đồng chí IT áp dụng phương pháp nguyên thủy nhất đích để có được nước uống: đun nước, sau đó đổ vào trữ trong phích nước nóng, rồi lại đun thêm nước để nguội cho vào tủ lạnh ướp đá.
Đám con trai luôn thích uống đồ lạnh, cho nên cả đám IT thường xuyên không nhớ đến việc trữ nước nóng. Thái Dương đi vào phòng bếp tìm phích nước nóng lắc lắc, quả nhiên là trống rỗng, vì thế cậu đành phải cắm bình đun lại từ đầu.
Lại nói, từ khi dọn đến nhà trọ này, cậu cho tới bây giờ chưa từng đun nước, mỗi lần đều chỉ có biết uống, không thể tưởng được lần đầu tiên thế nhưng lại cống hiến cho Cố Văn Vũ.
Cậu vừa nghĩ như vậy, sắc mặt liền
, không khỏi ảo não bản thân vì cái gì lại nghĩ đến cái từ dung tục "Lần đầu tiên" ấy chứ, sau đó lại vì bản thân vừa nghĩ đến cái từ dung tục ấy liền có ngay liên tưởng dung tục mà càng thêm ảo não, có chút u sầu dọn cái ghế ngồi xuống bên bếp nấu.
Đèn nhà bếp không bật, trong một mảng tối mò chỉ có ánh lam nhạt của ngọn lửa nhảy múa.
Trong truyền thuyết ngọn lửa tượng trưng cho trí tuệ, nhân loại đúng là từ một khắc bắt được mồi lửa mới có khởi đầu văn minh.
Thái Dương đối diện với màu lam tượng trưng cho trí tuệ kia, bắt đầu tự hỏi:
Vì cái gì nhìn thấy Cố Văn Vũ cởi quần áo cậu lại cảm giác không được tự nhiên? Thời điểm học đại học, nhà tắm công cộng cũng không phải chưa từng đến, một đám con trai trần như nhộng, ở trong mắt cậu cũng chẳng khác gì lũ lợn cạo. Hơn nữa ở chung phòng với Cố Văn Vũ lâu như vậy, cũng không thấy có chỗ nào không thích hợp, vì cái gì riêng mỗi tối hôm nay lại có sự bất thường chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!