Chương 2: (Vô Đề)

Lại nói, tại thành phố lớn như thủ đô, ở vùng ngoại thành không chỉ có nghĩa là mỗi ngày phải dậy sớm đi tàu điện ngầm, ngồi một hai tiếng đến chỗ làm. Mà lại có còn có nghĩa, tại nơi xa rời huyên náo phồn hoa của trung tâm thành thị, không khí có phần trong sạch hơn, cảnh vật có phần dân dã hơn, con người có phần thưa thớt hơn, tầm mắt có phần thông thoáng hơn...... Đương nhiên, cũng có nghĩa thời điểm ban đêm ngủ một mình, nhìn ra cảnh tưởng thê lương quỷ dị âm u bên ngoài cửa sổ...... sẽ liền sợ hãi.

Bất quá điều này không phải áp dụng cho tất cả mọi người, mà chỉ nhằm vào con người bề ngoài cường đại nội tâm lại nhát gan yếu ớt, đặc biệt là khi người đó không biết tự lượng sức mình mà chọn hẳn một căn phòng lớn mà ở.

Quách Minh Viễn sáng sớm thức dậy liền thấy Thái Dương ngủ trong sô pha phòng khách, dùng chăn cuộn mình thành một đống, TV mở tiếng rất nhỏ, hiển nhiên đã bật cả một đêm.

Anh nhẹ tay nhẹ chân đi qua tắt TV, có chút bất đắc dĩ cười cười.

Trên lầu một trận náo động, Trương Gia ăn vận sạch sẽ từ trên cầu thang đi xuống, sau khi nhìn thấy Thái Dương liền hơi nhíu nhíu mày, cũng không quan tâm, chỉ chào hỏi Quách Minh Viễn.

"Sư huynh đã dậy rồi."

"Uh, dậy sớm chút thôi, buổi tối ngủ ngon không?" Quách Minh Viễn lấy cho mình một chai nước khoáng, mở ra một hơi uống hết nửa bình.

"Hắc, không tồi."

"Anh chẳng biết mấy đứa thích ăn cái gì, hôm qua ở siêu thị chỉ mua mì gói cùng bánh mì sữa." Quách Minh Viễn vừa nói vừa lục đồ ra khỏi tủ lạnh, Trương Gia thấy thế lập tức tiến đến giúp đỡ.

"Bọn em ăn gì cũngđược, mua nhiều như vậy...... Cám ơn anh."

Quách Minh Viễn vốn còn định ra ngoài mua, quay đầu thấy Trương Gia ôm một đống lớn đồ không nói tiếng nào đứng sau lưng mình, không khỏi bật cười, "Này, khách sáo gì với anh chứ." Anh chọn mấy gói mì bò kho đi đến phòng bếp, mở từng chạn ra bắt đầu tìm nồi niêu bát đĩa nấu ăn.

Trương Gia đang chuẩn bị theo vào phòng bếp, lại đột nhiên nghe thấy Thái Dương hét thảm một tiếng trong phòng khách.

Lý Lập Bang mắt buồn ngủ mờ mịt sờ soạng xuống thang lầu, chả buồn nhìn trực tiếp đặt mông ngồi xuống sô pha, chẳng ngờ mình lại ngồi thẳng lên đầu một người sống. Người kia kêu lớn một tiếng, khiến hắn sợ tới mức hồn phi phách tán cơ hồ nhảy bắn lên, hoàn toàn tỉnh táo.

"Này, ngồi xuống chỗ nào đó hả!"

"Mày sao sáng sớm lại nằm đây thế hả! Gặp quỷ!"

"Mày sao không biết nhìn kỹ coi!"

"Ai [ bốp ——] biết mày ở đây chứ! Sao không ngoan ngoãn về cái giường 2m2 của mày đi hả đồ ngốc!"

"[ bốp ——] tao [ bốp ——] thích nằm đây đấy, mày quản được chắc?"

[ bốp ——]

[ bốp ——]

[ bốp —— bốp ——!! ]

.............

Trương Gia đóng chặt cửa phòng bếp lại, cúi đầu tiếp tục giúp sư huynh rửa chén bát lát dùng để ăn, cũng cố tình vặn vòi nước lớn hơn một chút. Nhà này có thể lâu lắm không ai ở, trên bát đĩa đều là bụi, ừm, nhất định phải tẩy rửa cẩn thận.

Quách Minh Viễn đang quấn tạp dề đun nước nấu mì cảm giác nghe thấy được một tiếng động lớn, vì thế hỏi Trương Gia: "Di? Em có nghe thấy động tĩnh gì hay không?"

"Không có." Trương Gia vùi đầu rửa chén, mặt không đổi sắc trả lời.

"Kỳ quái...... Anh thế nào mà lại vừa nghe thấy một tiếng hét thảm...... không phải là Thái Dương có chuyện gì ấy chứ......" Quách Minh Viễn có chút lo lắng, vừa nhìn quanh phòng khách vừa đập mấy quả trứng gà vào nồi.

"Nga, bọn họ hẳn là đang xem TV." Trương Gia quả quyết đẩy kính mắt, thuận tiện nghiêng người, ngăn lại một đống hỗn độn bên ngoài cửa thủy tinh.

Trong phòng khách, một hồi chiến tranh không khói súng vừa mới chấm dứt.

Hai người Thái Dương cùng Lý Lập Bang có chút sức cùng lực kiệt ngã xuống sô pha, đều cảm thấy gân cốt toàn thân dễ chịu, tâm tình khoan khoái. Xem ra buổi sáng sau khi rời giường vận động một chút tăng cường sức khỏe vẫn là rất thiết yếu.

Hai người đã hết giận lại khôi phục tình trạng tốt đẹp thường nhật, câu được câu chăng bắt đầu nói chuyện phiếm, chẳng đứa nào nhớ rằng trong nhà này ngoại trừ hai đứa còn có một vị sư huynh chưa quen biết được hai ngày đang đeo tạp dề bận rộn trong nhà bếp. Mà cũng chẳng có đứa nào nhớ rằng phải xuất phát từ lễ phép mà hỏi han theo phép lịch sự xem có cần hỗ trợ gì hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!