Chương 18: (Vô Đề)

Thái Dương sau khi tan tầm về cơ hồ một đường chạy vội đến trạm tàu điện ngầm, từ trong toa xe chật ních như nhồi cá hộp đi ra lại một đường chạy té tát, cuối cùng về nhà trước cả Trương Gia cùng Lý Lập Bang. Đạp rơi giày ở huyền quan, ngay cả dép lê cũng không kịp xỏ, chân trần chạy về phòng mình tìm cao thủ IT kia.

Cậu thề, cậu nhất định phải khiến cho hai thằng mất nết Lý Lập Bang cùng Trương Gia phải hối hận vì đã được sinh ra!

Bất quá xét thấy bản thân ở phương diện nghiên cứu máy tính vẫn luôn đi theo con đường ôn hòa, chưa bao giờ làm mấy cái chuyện bẩn thỉu...... Ách, phải nói là, ít hiểu biết về phương diện an toàn thông tin mạng, cho nên dù có muốn xử lý hai kẻ võ trang máy tính cá nhân của mình đến tận từng con ốc trên chuột, vẫn là có điểm khó khăn, nhất thiết phải tìm sự giúp đỡ, mà Cố Văn Vũ không thể nghi ngờ là người tốt nhất.

Thái Dương đang trong thế máu bốc lên não ầm ầm xông vào phòng, lại đột nhiên ngây ngẩn.

Cố Văn Vũ trong ấn tượng cho tới bây giờ đều là một người điên cuồng chiến đấu với máy tính, thế nhưng...... giờ đang đang gục ngủ trên bàn!

Trong phòng thực im lặng, không có bật đèn, tấm màn buổi sáng chưa kịp vén vẫn buông rủ, che khuất ánh đèn vốn không quá sáng bên ngoài cửa sổ. Trong cả phòng chỉ có ánh sáng yếu ớt nhàn nhạt từ màn hình máy tính, chập chờn chiếu bên mặt mệt mỏi của người đang gục trên bàn.

Thái Dương thật cẩn thận đi qua, Cố Văn Vũ không có lấy một chút dấu hiệu bị đánh thức, vẫn nặng nề ngủ, đường nét khuôn mặt bởi vì không hề phòng bị mà thả lỏng cùng với ánh sáng mù mò chiếu rọi không còn lộ vẻ cứng rắn như trước nữa.

Trên màn hình máy tính là chi chít mã hóa chương trình, Thái Dương liếc mắt một cái, phát hiện rất nhiều dòng lệnh phức tạp đến cả bản thấn cũng xem không hiểu.

Mấy ngày gần đây Cố Văn Vũ đột nhiên trở nên phi thường điên cuồng, thường thường ở trước máy tính không ăn không uống soạn chương trình, mà hễ soạn là hết cả một ngày. Nói với hắn thế nào hắn cũng không đáp lại, giống như linh hồn toàn thân đều bị đống mã hóa thần bí kia thu hút hết.

Thái Dương thậm chí liên tục một tuần không có thấy Cố Văn Vũ lên giường ngủ.

Thường thường vào thời điểm cậu nằm xuống, ở trong tiếng gõ máy của Cố Văn Vũ mà đi vào giấc ngủ, chờ khi cậu tỉnh lại, phát hiện Cố Văn Vũ vẫn còn ngồi trước máy tính điên cuồng ghi nhập trình tự, thậm chí tư thế ngồi cũng không thay đổi. Cho nên cậu cũng không xác định Cố Văn Vũ đến tột cùng là cả đêm không ngủ, hay là đã ngủ rồi lại dậy cực sớm.

Tóm lại, trong cảm nhận của Thái Dương, Cố Văn Vũ đã sớm thoát ly khỏi phạm vi nhân loại, mà trở thành sinh vật nghịch thiên Siêu Xayda.

Bởi vậy, thời điểm phát hiện Cố Văn Vũ cũng sẽ mệt mỏi giống như người thường, Thái Dương cuối cùng thở nhẹ nhõm một hơi, tối thiểu cậu không cần phải lo lắng người đầu ấp tai kề với mình (?) là sinh vật ngoài hành tinh xâm lấn địa cầu.

Tùy tiện tìm cái áo khoác lên người Cố Văn Vũ, Thái Dương liền rón ra rón rén rời khỏi phòng.

Trương Gia cùng Lý Lập Bang còn không có trở về, Quách Minh Viễn sư huynh luôn phải tăng ca, Thái Dương tự thân sẽ không nấu cơm, song cũng không muốn gọi đồ ăn ngoài, vì thế sờ hai bao cơm cháy, vừa ăn vừa cuộn trên sô pha xem TV.

Chưa xem được bao lâu, liền nghe thấy có người gõ cửa.

Thái Dương mặt không đổi sắc vững vàng ngồi, mông cũng lười nhúc nhích, tiếp tục răng rắc răng rắc nhai cơm cháy.

Tiếng đập cửa không ngừng, cố chấp mà kiên định.

Rốt cục, Thái Dương hung hăng quăng cái gối trong lòng ra, tiến lên mở cửa.

"Các cậu có mang chìa khóa mà không tự biết mở cửa sao? Gõ cái giề! Gõ cái rắm......"

Nhưng mà cái chứ "Rắm" kia của Thái Dương, mới chỉ kịp phát ra đến nửa, liền nghẹn lại miệng, hai mắt đăm đăm trừng trừng nhìn người ngoài cửa.

"Xin hỏi bác là......"

Đứng ngoài cửa, là một người đàn ông trung niên tầm năm mươi, có đầy đủ những đặc thù điển hình của người đã có tuổi, hơi hói đầu, có bụng bia rõ ràng, khuôn mặt phúc hậu hồng hào, nhìn qua chăm sóc cũng không tệ. Trang phục toàn thân đều là hàng đắt tiền, ánh mắt thần thái lại có chút cảm giác như đã từng quen biết.

"Xin hỏi...... Lý Lập Bang có phải là ở chỗ này không?" Người đàn ông trung niên lộ ra nụ cười mỉm thực thân thiết, vừa cười vừa quan sát Thái Dương.

Thái Dương lấy lại tinh thần, mơ hồ đoán được thân phận người này."Bác là..... cha của Lý Lập Bang?"

Người đàn ông trung niên rất hòa nhã gật đầu.

Thái Dương vội vàng đưa ông vào nhà, vụng về mở tủ giày lấy dép lê của mình ra, rất có tự giác chủ nhà rót nước pha trà.

"Cậu là bạn học của Lập Bang à?" Sau khi ngồi xuống sô pha phòng khác, ông nhìn quanh bốn phía, đánh giá gian nhà trọ kiểu Phục Thức, cảm thấy thằng nhãi ranh nhà mình vẫn rất biết hưởng thụ, dù rằng một thân một mình chạy ra ngoài quậy phá, nhưng vẫn không để mình phải chịu khổ, ở hẳn một căn phòng hai lầu nhỏ.

Thái Dương luôn luôn từ trước đến giờ vẫn luôn tự nhiên, chưa bao giờ biết ngại ngùng là cái gì, lúc này liền cùng ông bác hàn huyên.

Nói ra cũng thật kỳ quái, ngủ chung phòng bốn năm đại học cùng Lý Lập Bang, song chưa từng nghe qua hắn nhắc tới chuyện trong nhà, cha mẹ lại càng chưa bao giờ thấy mặt, khiến cho cậu cùng Trương Gia vẫn nghĩ rằng thằng ranh này là một cô nhi đáng thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!