Sau khi Quách Minh Viễn đi không lâu, Q của Thái Dương liền sáng lên, mở ra nhìn phát hiện là bạn học cùng đại học với mình.
Hàn huyên vài câu, bạn học liền kể khổ với cậu nói gần đây ông chủ cho hắn xử lý một đồ án kế hoạch, hắn lại không có lấy một điểm manh mối, hỏi trong tay Thái Dương có tư liệu gì sử dụng được không. Sau đó lại gửi sang vô số biểu tình đau khổ, khiến người ta có cảm giác như thống khổ đến mức chuẩn bị vung đao tự cung bất cứ lúc nào.
Thái Dương vừa vặn mấy ngày hôm trước có làm vài case cho công ty, có chút quan hệ với đồ án của bạn học này, nên cũng không nghĩ nhiều, thuận tay đem tài liệu liên quan gửi sang. Bạn học cảm động đến rơi nước mắt, ra dấu lát nữa nhất định sẽ mời cậu đi ăn một bữa lớn.
Thái Dương đáp lại dấu OK, sau đó liền offline, chuẩn bị đi ăn cơm trưa.
Ai ngờ mới vừa đi ra khỏi khu công tác, đã bị thứ gì đó hung hăng đập vào một bên, sau đó cổ bị một cái cánh tay liều mạng ôm lấy, ghì cậu xém chút nữa tắt thở ngay tại chỗ.
"Chết tiệt...... Buông tay...... Lý Lập Bang con mẹ nó mày có bệnh a!" Thái Dương một bên cố gắng cổ mình cứu ra khỏi vòng tay của Lý Lập Bang, một bên mắng chửi.
"Suỵt —— là đang ở công ty đó, đừng có mạnh mồm nói bậy nha! Phải nhã nhặn nha!" Lý Lập Bang cợt nhả nói, sau đó kẹp đầu Thái Dương lôi về phía căn tin, thuận tay còn vò vò tóc cậu, đem mái tóc ngắn vốn rất không nghe lời vò thành cái tổ quạ.
"Lập Bang, cậu hẳn cảm thấy vinh hạnh chứ, ranh con này rốt cục cũng lại nói chuyện với chúng ta." Trương Gia không biết khi nào thì cũng bám theo, đi ở bên kia Thái Dương. Hai người một trái một phải vừa vặn kẹp con người đáng thương kia ở giữa.
"Thối lắm! Tớ chỉ mắng Lý Lập Bang, chứ không có nói chuyện với đồ thối tha nhà cậu!" Thái Dương tức khắc quay đầu phản bác.
Bên miệng Trương Gia chậm rãi hiện lên một tia cười, liếc nhìn Thái Dương một cái với vẻ mặt đạt được gian kế.
Thái Dương lập tức ngậm miệng, thần tình buồn bực.
Bởi vì hai đồ khốn này ép buộc cậu chụp ảnh phát tán trên mạng, Thái Dương khi ấy đã dữ dằn buông lời từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt với bọn họ, cự tuyệt nói một câu với hai người này! Chẳng ngờ kiên trì đã lâu như vậy, cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không.
"Nhãi ranh nhà cậu thật quá ấu trĩ, lại còn nói ra mấy cái lời thoại sến đặc ấy chứ...... Cậu cho mình là nữ nhân vật chính film thần tượng a, không biết xấu hổ hả?" Lý Lập Bang nắm chặt cơ hội bôi nhọ nhân cách Thái Dương, vừa cốc đầu cậu vừa cao hứng phun ra.
"Được rồi." Trương Gia thấy sắc mặt Thái Dương càng ngày càng tệ, sắp sửa đến giới hạn bùng nổ, liền chuyển sang nhân nhượng, giở bài tình bằng hữu, "Làm anh em tốt nhiều năm như vậy rồi, náo loạn cũng đã đủ, đâu đến nỗi mà phải đoạn giao với chúng mình như vậy? Chuyện này coi như là quá khứ đi, có được không? Trưa nay muốn ăn cái gì, mình mời."
Nói xong, còn phi thường tự nhiên đem gỡ móng vuốt của Lý Lập Bang xuống khỏi cổ Thái Dương, thuận thế đem người ôm vào lòng mình, rất có nghĩa khí huynh đệ vỗ vỗ vai cậu.
Lý Lập Bang ở một bên liếc xéo Trương Gia miệng đầy nhân nghĩa đạo đức ra vẻ đạo mạo, thật sự nhịn không được, bĩu môi nói: "Này, anh Trương, anh có thể đừng dùng cái ngữ điệu ghê tởm như vậy để nói chuyện có được không? Cảm giác cứ như dỗ ngột em gái ấy......"
Vì vậy như trong dự kiến, hai người đồng thời lọt vào nhãn đao sắc nhọn của nhau.
Bất quá Thái Dương thật ra lại cảm thấy, mình dù sao cũng là một thằng đàn ông, không tất yếu phải vì một chuyện nhỏ mà xoắn quẩy không yên. Nhìn Trương Gia cùng Lý Lập Bang cũng đích xác có tâm sám hối (?) cũng vì bản thân đã làm việc xấu mà nghiêm khắc tự trách (??). Huống chi Trương Gia cũng đã trải thảm cho cậu, lại hứa hẹn bao cả tháng cơm trưa, nghĩ như thế nào cũng là mình chiếm được tiện nghi thiên đại (???), thế nên liền cởi bỏ nút thắt trong lòng.
Bởi vậy thời điểm ba người đến căn tin ăn cơm, Thái Dương đã khôi phục trạng thái đầy sức sống, bắt đầu hưng trí bừng bừng cân nhắc nên ăn món đắt tiền nào, hảo hảo mà hút máu Trương Gia!
"Nói đi nói lại, lần này đích thật là chúng mình suy xét không được chu toàn, mình cam đoan về sau sẽ không lại có chuyện như vậy nữa." Lúc ngồi xuống ăn cơm, Trương Gia nhíu mày trầm tư nói thêm một lát, trong giọng nói có một chút áy náy hiếm thấy.
"Đúng vậy, chúng tớ xin lỗi, cũng không nghĩ rằng sẽ trở thành như vậy, nhưng cam đoan sẽ không có lần sau! Thật đó!" Lý Lập Bang cũng lập tức xen mồm, "Đáng tiếc chính là lần này trước khi chúng tớ ra tay cũng đã có người đem thằng cặn bã kia giải quyết, bằng không nếu rơi vào tay tớ...... hừ...... Bảo đảm khiến chúng nó đời này hối hận vì đã biết đến Internet!"
Thái Dương càng nghe càng hồ đồ, ngẩng đầu thay phiên nhìn về phía hai người, chỉ thấy hai người một biểu tình dữ tợn một ánh mắt tối tăm, lại không nắm bắt được điều gì, vì thế chọc chọc Lý Lập Bang vẫn đang đắm mình trong nụ cười méo mó, hỏi: "Này, các cậu nói gì thế? Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Lý Lập Bang sửng sốt: "Hả? Cậu chẳng lẽ không xem à?"
Thái Dương: "Xem cái gì?"
Lý Lập Bang cùng Trương Gia nhanh chóng trao đổi ánh mắt một chút, sau đó Trương Gia nghĩ nghĩ, nói: "Bỏ đi, nếu cậu không thấy, vậy thì mắt không thấy tâm không phiền...... Dù sao hiện tại phỏng chừng đã muốn bị người kia xóa sạch sẽ rồi......"
"Đúng vậy! Người kia cũng là cao thủ! Là bạn cậu sao? Hạ thủ thực sạch sẽ a, ngay cả chúng tớ cũng không tra được ra dấu vết hắn......"
Thái Dương: "Này này, các cậu đến tột cùng đang nói cái gì? Khai thật đi! Đương sự có quyền được biết chân tướng sự thực."
Lý Lập Bang cùng Trương Gia cũng không hé răng, cuối cùng bị sự quấn quýt không rời của Thái Dương đánh hạ, Lý Lập Bang rốt cục xấu hổ ho khan một tiếng, sau đó nhỏ giọng nói: "Ừm...... Là như thế này...... Kỳ thật là...... tấm ảnh của cậu chụp cũng không tệ......"
Thái Dương ở dưới bạn đạp Lý Lập Bang một cước: "Đừng lảm nhảm nữa! Nói trọng điểm đi!"
Lý Lập Bang bị đau, lập tức ngoan ngoãn lưu loát xổ ra: "Có rất nhiều người sau khi nhìn thấy cậu đã để lại lời nhắn yêu cầu 419!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!