Dựa vào lá thư sám hối cùng bức hình Bình Tà ở siêu thị lúc trước, đồng chí Thái Dương sau khi nhập chức một tháng, thanh danh vinh quang lan xa ở công ty Thiên Độ, vọt lên thành người mới được hoan nghênh nhất trong công ty. Sức ảnh hưởng to lớn thậm chí kinh động đến tận cấp cao.
Quách Minh Viễn đi vào văn phòng quản lý dự án cấp cao, phát hiện người lãnh đạo trực tiếp của mình là Hạ Thần Đông đang tay chống cằm ngồi trước máy tính, lộ ra nụ cười mỉm biến thái.
"Tìm tôi à?" Quách Minh Viễn hỏi.
"A! Minh Viễn...... Nghe nói cậu gần đây cùng đám nhóc đáng yêu kia chơi 5P hả? Thế nào, thân thể còn chịu nổi hay không?" Quản lí cấp cao đem ánh mắt thu lại khỏi màn hình máy tính, ngữ khí vô cùng khoan khái quan tâm đến sức khỏe của cấp dưới.
Mí mắt Quách Minh Viễn giật giật, buông thõng tay tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Không có biện pháp a, nhà nghèo mà, đành phải thuê chung nhà để tiết kiệm chút tiền phòng tiền điện nước."
Hai hàng mày thản nhiên của Hạ Thần Đông lập tức lo lắng nheo lại, thật tâm nói: "Đúng vậy, mấy vạn đồng tiền lương hàng tháng của kỹ sư nghiên phát cấp cao kia sao mà đủ được, quả thực chỉ đủ nuôi miệng thôi! Minh Viễn cậu vẫn là đến tầng quản lý giúp tôi đi, cam đoan trong vòng ba năm sẽ khiến cậu nắm được cổ phần công ty!"
Chế độ quản lý nhân sự Thiên Độ rõ ràng minh bạch, chế độ phân ra hai mảng kỹ thuật và quản lý song song.
Loại sinh viên mới tốt nghiệp như Thái Dương, khi vào chính là làm kỹ sư nghiên cứu bình thường, sau mấy năm công tác sẽ được thăng lên kỹ sư cao cấp, kế tiếp nữa chính là kỹ sư đứng đầu. Bất quá kỹ sư đứng đầu ở trong phạm vi toàn bộ công ty cũng toàn là phượng mao lân giác, là những sinh vật thần thánh khó lòng với tới.
Lông phượng sừng lân: của hiếm
Mà cấp bậc của kỹ sư nghiên cứu cao cấp lại ngang bằng với cấp quản lý tầng trung bình thường, cho nên rất nhiều nhân viên kỹ thuật sau khi trở thành nghiên cứu sư cao cấp liền chuyển sang bên quản lý, trở thành quản lí dự án, quản lý dưới trướng mấy chi nhánh. Từ quản lý dự án bình thường đi lên trên chính là quản lý cao cấp, quản lý mấy chục chi nhánh. Sau là lên phó giám đốc, tham gia vào quyết định chiến lược trọng đại của công ty. Cuối cùng ngài chỉ tịch, là BOSS siêu cấp cuối cùng.
Công ty lớn như Thiên Độ, từ quản lý dự án đi lên trên cũng rất khó khăn. Dù sao số lượng quản lý cao cấp cũng hữu hạn, hơn nữa cũng thuộc tầng lớp trên của công ty, nắm giữ cổ phiếu, tương đối mà nói không có tính xê dịch, chức vị khá ổn định, mỗi cây củ cải cắm rễ một hố, tỷ lệ ghế trống rất nhỏ, cho nên quản lý dự án rất khó thăng tiến lên trên. Nhưng cho dù như vậy, nhóm kỹ sư nghiên cứu cao cấp vẫn cứ đổ xô vào chức vị quản lý dự án này.
Nếu nói trong công ty có ai ngồi lỳ những bốn năm ở vị trí nghiên phát cao cấp kia, hơn nữa còn giữ khuôn phép không có lấy một chút ý niệm khác, chính là con người tuyệt vời Quách Minh Viễn.
Đối diện với sự yêu quý nhiệt tình của thủ trưởng trực tiếp, Quách Minh Viễn chỉ cười cười nói: "Thần Đông cậu sớm đã biết, con người tôi không có mưu cầu cái gì, chính là muốn có cơm ăn no miệng mà thôi. Huống chi mấy năm nay những điều có thể tôi cũng đã làm rồi, vị trí hiện tại của tôi rất ổn, bận rộn có kém gì ai đâu."
Trong mắt Hạ Thần Đông hiện lên một tia thất vọng, nhưng chẳng mảy may ảnh hưởng đến nụ cười thấu hiểu cong lên bên khóe môi hắn, "Rồi rồi rồi, tôi biết cái miếu nhỏ Thiên Độ này không chứa được pho đại tượng cậu đây. Bất quá sở dĩ cậu chịu uốn mình lâu như vậy không phải là vì muốn tích lũy đủ tiền xuất ngoại đào tạo chuyên sâu, tiếp tục làm cái nghiên cứu tinh xảo kia của cậu sao?
Tôi thật ra không rõ, cậu gia nhập cấp quản lý tiền lương sẽ càng tích được nhanh hơn, như vậy khoảng cách tới mục tiêu vĩ đại cao quý của cậu chẳng phải càng gần thêm một bước sao?"
"Con người luôn không chống lại được sự cám dỗ." Quách Minh Viễn cười tủm tỉm tự giễu, "Loại già cỗi chưa từng thấy hết sự đời như tôi đây, chỉ e một lần sảy chân hận nghìn đời, thấy được cuộc sống xa xỉ ngợp trong vàng son, trên tay lại có quyền sinh sát, có khi sẽ chẳng còn nhớ mình tên họ là gì nữa."
Những lời này của Quách Minh Viễn có phải là vô ý nói ra hay không thì không rõ, nhưng nghe vào tai Hạ Thần Đông lại có điểm nói cạnh khóe, hai người năm đó đồng thời vào công ty, một say mê kỹ thuật, một lại mê đắm quyền lực, đến bây giờ địa vị thân phận đã muốn cách biệt một trời một vực.
Đôi mắt hồ ly tựa tiếu phi tiếu nheo lên, thoạt nhìn thiện lương mà vô hại.
"Con người có chí, con người tôi chính là mang số mệnh nghiên cứu cả đời, hận không thể tìm một tòa tháp ngà để chết già, chỉ tiếc đến khả năng tích tiền đến viện dưỡng lão cũng không có." Quách Minh Viễn chán ngán ngáp một cái, "Đúng rồi cậu gọi tôi đến còn có việc gì khác không? Không có thì tôi đi trước đây......"
Hạ Thần Đông nhìn lão bạn già đang chuẩn bị phủi mông rời đi, ngữ điệu du dương nói: "Trường Giang sóng sau đè sóng trước, nghề của chúng ta, vốn chính là ăn cơm thanh xuân. Cậu xem, hàng năm đều bao nhiêu người mới ngon lành tiến vào, năm nay...... Chất lượng lại còn đặc biệt tốt hơn."
Quách Minh Viễn cảm thấy được trong lời nói của gã Hạ Thần Đông biến thái này có mang hàm ý khác, không khỏi tâm sinh cảnh giác.
"Trong đám trẻ tháng trước mới đến, có một đứa trên là gì ấy nhỉ? Thái Dương...... phải không?" Cáo già sờ sờ cằm, còn vươn đầu lưỡi liếm liếm môi.
"Đừng...... Cậu đừng có dùng ánh mắt như vậy......" Quách Minh Viễn ghét bỏ nhìn lãnh đạo của mình."Tôi cảnh cáo cậu, cậu thích đàn ông tôi mặc kệ, nhưng đừng có mà để mắt đến thằng bé ấy!"
Hạ Thần Đông nhướn mày, thâm thúy nhìn Quách Minh Viễn: "Hử? Sao thế? Nó bị cậu thượng rồi à?"
Mí mắt Quách Minh Viễn lại giật lên, nhịn không được mắng: "Cút!"
Hạ Thần Đông không động đậy, ánh mắt lại quay về màn hình máy tính, hứng thú tràn trề nói: "Tôi có xem qua sơ yếu lý lịch của cậu ta, thực xuất sắc, có thiên phú cực cao ở phương diện chuyển hóa ngôn ngữ máy tính, từng gặt hái được nhiều giải thưởng lớn trong nước. Tuy rằng trong công ty những sinh viên xuất thân từ những trường học danh tiếng hơn cậu ta có rất nhiều, nhưng cậu ấy lại thắng về tuổi tác.
Bốn tuổi đến trường, mười chín tuổi tốt nghiệp đại học, chậc chậc, tính ra...... đén giờ còn chưa đầy hai mươi tuổi...... Trách không được nhìn qua...... lại...... ừm, ngon lành tươi mới như vậy......"
Quách Minh Viễn nhíu mày: "Cậu gọi tôi đến, chính là muốn nói cho tôi biết cậu tính toán thực hiện hành vi quấy rối *** với đàn em đồng môn của tôi hả?"
"Không không không, tôi chỉ là muốn cam đoan bản thân sẽ không đi ngược với quy tắc " vợ bạn không thể động vào". Cậu biết đấy, ở phương diện đó, tôi là người rất có nguyên tắc." Hạ Thần Đông trịnh trọng nói.
Quách Minh Viễn phải thừa nhận, anh tuy rằng trước kia vẫn xem gã Hạ Thần Đông này không hề thuận mắt, nhưng chưa từng có kích động giống như bây giờ, muốn cho một quyền đánh bẹp cái bản mặt đầy tà khí kia của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!