Chương 15: (Vô Đề)

Từ trên đường siêu thị về nhà, mấy đồng chí IT lòng ôm suy nghĩ, thậm chí ngay cả đại sự mua giường hàng đầu cũng tạm thời bị gác lại.

Quách Minh Viễn trầm mặc lái xe. Anh vẫn không rõ, vì cái gì sau khi số trúng thưởng kia không ai nhận, MC đang định rút thăm thêm lần nữa, máy tính rút thăm kia lại vừa vặn bị phá hỏng. Hơn nữa người phụ trách tuyên truyền nơi đó còn lấp lửng ra mặt giải thích, nói không thể rút thăm nữa, lại còn dùng phương thức trao tặng phẩm nhỏ để trấn an đại chúng.

Trương Gia ngồi ở tay lái phụ, ánh mắt liên tục đảo qua kính chiếu hậu. Cậu để ý rằng, sau khi hoạt động kết thúc, lúc thằng ranh tham ăn Thái Dương nhìn đống lễ bao thạch hoa quả mình thích mê bị đưa đi, trên mặt chẳng những không có lộ ra chút biểu tình mất mác tiếc nuối, ngược lại dương dương tự đắc tâm tình vui sướng, thậm chí khi lên xe còn vẫn hớn hở ngâm nga mấy khúc nhạc trẻ.

Mạch não Lý Lập Bang không có phức tạp như Trương Gia, đối với mới chuyện rút thăm của phụ nữ này cũng không hứng thú lắm, ngược lại đem toàn bộ tinh lực đặt lên sự châm chọc khiêu khích của Thái Dương. Mỉa mai mở di động cho Thái Dương xem hình cậu bị chụp cùng Cố Văn Vũ, sau đó phát huy khả năng bỉ ổi của cái miệng, cuối cùng đâm chọc Thái Dương đến nổi đóa, hai người lại bắt đầu một trận đánh đấm.

Cố Văn Vũ bị hai người không ngừng lăn qua lại dồn ép đến tận bên cửa xe, song cũng không nói lấy một câu oán giận, chỉ cúi đầu không biết đang tự hỏi điều gì. Đột nhiên, hắn thoáng nhìn thấy có thứ gì rớt ra từ trong túi quần Thái Dương...... Sau đó lông mi khẽ nhướn lên, tất cả những điểm mù mờ đã được dễ dàng giải quyết.

Vừa định đưa tay lấy tấm thẻ vạch trần sự thật, không ngờ lại bị chủ nhân hoang mang rối loạn nhét lại.

Thái Dương khẩn trương liếc Cố Văn Vũ một cái.

Người kia mặt không chút thay đổi, mắt nhìn phía trước, bình tĩnh như thường.

Vì thế chú nhóc IT an tâm, thừa dịp Lý Lập Bang không chú ý lại hung hăng huých tay thêm một cái, ở trong tiếng mắng chửi ác liệt của đối phương mà cười đắc thắng........

Mấy ngày kế tiếp, cuộc sống của Thái Dương thực bình tĩnh, mấy đồng chí cùng nhà cũng không nhắc lại chuyện siêu thị.

Bởi vậy, chuyện bán đứng, đùa giỡn đám bạn IT cùng phòng chỉ số IQ cao ngất trong tay mà chẳng thằng nào phát hiện ra, tuy rằng khiến cho cậu rất chi đắc ý nhưng chỉ có thể âm thầm thích thú trong lòng một mình.

Thái Dương cho tới bây giờ cũng chưa từng lo lắng rằng thủ đoạn nhỏ của mình sẽ bị người phát hiện.

Cũng phải thôi, cả lũ đều là đàn ông mà. Cả ngày lo sự nghiệp bận bạn gái, ai mà rảnh rang lưu tâm đến mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi này làm gì?

Có điều, chuyện khó giải quyết chính là, tang vật phải tẩu tán như thế nào.

Lễ bao thạch hoa quả không thể mang về nhà, vì thế Thái Dương mỗi ngày đi làm, cái túi laptop lúc nào cũng căng phồng một cách bí ẩn.

Nhóm đồng nghiệp trong văn phòng, cũng ngạc nhiên phát hiện, ngăn kéo to nhất dưới cùng bàn làm việc của Thái Dương bị cậu thần thần bí bí khóa chặt lại, thùng rác mỗi ngày đều bị mấy gói đồ ăn vô cùng kì quặc ngồi nhét, ngay cả trợ lý hay phát thạch hoa quả trước kia cũng không có biểu hiện như thế......

Có một câu nói rất đúng, con người, không thể đắc ý quá mức.

Nếu không ngay cả bản thân chết như thế nào cũng không hay biết.

Ví dụ như Thái Dương, trong khi sung sướng hưởng thụ mỹ thực, không mảy may ý thức được, cái đuôi cáo của mình đã sớm lòi ra không ít, hơn nữa còn rơi vào ánh mắt tinh ranh của mấy thằng bạn ở chung nhà.

Ngày hôm đó, Quách Minh Viễn tăng ca, Cố Văn Vũ ra ngoài.

Thái Dương bị Lý Lập Bang cùng Trương Gia ngăn lại ở cửa nhà tắm.

Hai người cười lạnh, dùng ánh mắt như nhìn người chết nhìn cậu, tràn ngập thương hại.

Ánh mắt Thái Dương nhanh chóng lướt tới tấm thẻ số 104 trong tay Trương Gia, rồi lại bay nhanh khóe mắt nhìn quần mình ném ở trong máy giặt, sau đó không nói hai lời muốn cướp đường mà chạy, song lại bị Lý Lập Bang phản ứng cực nhanh một phen ôm chặn lấy!

"Ranh con được lắm a! Dám giở trò ngay dưới mắt Thái tuế gia đây!" Lý Lập Bang âm hiểm cười, đem con người không ngừng giãy dụa vặn vẹo ôm lùi lại phía sau.

"Cứu mạng a! Giết người! Diệt khẩu...... ư...... ư......" Tiếng tru như mổ heo bị Trương Gia kịp thời ngăn chặn.

"Xuỵt —— đừng ồn, hôm nay cậu có kêu rách cổ bỏng họng cũng không có ai tới cứu đâu." Trương Gia mặt mang mỉm cười, tao nhã nói lời thoại đáng khinh biến thái nhất như trong film.

Thái Dương liều mạng đem đầu ló ra cửa nhà tắm, lại bị Trương Gia không chút lưu tình ấn về.

Sau đó liền nghe tiếng cửa nhà tắm đóng rầm một cái.

Không có động tĩnh gì nữa.

Buổi tối thời điểm Cố Văn Vũ trở về, phát hiện thần sắc Thái Dương đờ đẫn trắng bệch, quần áo hỗn độn mắt thâm quầng, hỏi làm sao cũng không trả lời, miệng chỉ lảm nhảm nói"Bọn họ không phải người không phải người", sau đó sớm liền leo lên giường, tiều tụy đi vào giấc mộng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!