Hội trường thử nghiệm thạch hoa quả, kín người hết chỗ.
Chưa có thời điểm nào giống như bây giờ, khiến cho mọi người khắc sâu cảm nhận rằng siêu thị là thế giới mà sinh vật giống cái thống trị.
Các khách hàng nữ trẻ trung từ các góc siêu thị dũng mãnh tiến ra, ùn ùn không ngừng mà hội tụ đến khu quầy thạch hoa quả. Trong đó có cả những bác gái đã đi mỏi chân đang chuẩn bị tìm chố nghỉ, đến những cô bé học sinh thanh thuần cũng bị tổ hợp mỹ nam phát trực tiếp trên màn hình TV hấp dẫn, lại có một số đàn sinh vật không rõ vừa nghe trên quảng trường rút thăm hiện có cả cặp tình nhân nam nam mắt liền tỏa ánh sáng chạy vội mà đến......
Tóm lại, trước khi mấy đồng chí IT phát hiện ra bản thân vô hình trung đã trở thành bảng quảng cáo miễn phí cho người ta, tiểu thư phụ trách dĩ nhiên đã đạt được mục đích của nàng.
Lưu lượng khách đã được dẫn tới, vấn đề kế tiếp chính là, nên làm thế nào để bảo lưu thành quả.
Tiểu thư phụ trách khoanh tay, móng tay hồng dài khẽ gõ nhẹ trên cánh tay, ánh mắt lợi hại nhanh chóng lướt qua lại trên người mấy đồng chí IT, cuối cùng nhíu mắt lại, dừng trên thân một người......
Xà đả thất thốn, nàng có thể từng bước từ một cô bán hàng leo đến vị trí ngày hôm nay thì đương nhiên cũng không phải là hạng kém cỏi!
Xà đả thất thốn: Đánh rắn vào đốt thứ bảy. Câu này có nghĩa là "cần phải đánh vào điểm chí mạng mới đạt được hiệu quả"
"Tiểu Tịch, chuẩn bị xong chưa?" Tiểu thư phụ trách lại hướng bộ đàm nói.
"Dạ..... Tổ...... Tổ trưởng, sắp xong rồi...... A, trời ạ, thôi xong rồi......" Nối tiếp theo đó là âm thanh lách cách, bộ đàm bị tắt đi.
Tiểu thư phụ trách quay sang … nhìn máy tính trung tâm hội trường, liền thấy kỹ thuật viên máy tính nhà mình đang tái nhợt ngây ngốc nhìn một người bên cạnh, người nọ trẻ trung nhã nhặn mang kính mắt, đúng là một trong những mỹ nam được chiếu trên màn ảnh........
Ngay tại thời điểm đám Thái Dương nói chuyện, Trương Gia đột nhiên chú ý tới chủ quản tuyên truyền đã vô thanh vô tức tắt đi hình chiếu liên tiếp từ máy tính, hơn nữa cô gái đứng bên máy tính lại mang thần tình chột dạ ánh mắt trốn tránh địa nhanh cái gì đó trên máy.
"Xin phép một chút." Trương Gia lễ phép chào mọi người, lập tức đi về phía cô gái kia.
Nhìn theo bóng dáng Trương Gia, Trương Húc quay đầu lại mang ánh mắt "Thấy chưa em đã nói là có chuyện phiền phức không dễ làm rồi mà" liếc Cố Văn Vũ một cái. Cuối cùng ở dưới ánh nhìn càng lúc càng âm trầm của Cố Văn Vũ mà bị dọa đến chạy đi nhanh như chớp, trực tiếp treo đeo tấm thẻ " Nhân viên Siêu thị" của mình lên bám đuôi theo Trương Gia.
Kỹ thuật viên bị tổ trưởng hạ lệnh ăn gian phần mềm rút thưởng mới vừa run lập cập mở ra mã nguồn lập trình chuẩn bị giở trò, lại đột nhiên thấy một cánh tay thon dài trắng trẻo giữ lấy cổ tay mình!
Sau đó là một âm thanh phi thường dễ nghe, có từ tính, tao nhã ở bên tai vang lên: "Ngang nhiên gian dối trong hoạt động rút thăm, ừm...... nếu như bị phát hiện, hiện trường chỉ e sẽ dẫn tới hỗn loạn......"
Kỹ thuật viên trong lòng kinh hãi, nơm nớp lo sợ ngẩng đầu, đôi mắt sau cặp thấu kính thật dày tức khắc thấy chói lòa!
Trương Gia liếc màn hình máy tính một cái, thuận miệng tán dương: "Chương trình viết rất khá, ngắn gọn dễ hiểu."
Hai vầng đỏ ửng nhanh chóng nổi trên đôi má kỹ thuật viên.
"Vậy...... nên xử lý chuyện này thế nào đây?" Trương Gia khẽ nhíu mày suy tư, tựa hồ thực khó xử.
"Không...... Không phải tôi...... là..... là tổ trưởng......" Tiểu kỹ thuật viên lắp bắp, nhìn như sắp nghẹn thở.
"Đừng khẩn trương, ai cũng đều có thời điểm bị bất đắc dĩ." Trương Gia thực cảm thông lộ ra nụ cười mỉm ôn hòa, sau đó ngón tay linh động gõ vài cái trên bàn phím, đem mã nguồn hoàn toàn xóa bỏ.
Tiểu kỹ thuật viên trơ mắt nhìn mã nguồn phần mềm rút thăm ngẫu nhiên bị xóa bỏ, nuốt khan.
Không có mã nguồn, thì sao...... sao sửa mệnh lệnh được đây? Làm sao còn có thể khiến nó theo đúng như chỉ thị của tổ trưởng dừng lại ở đúng số 21 đây? Không hoàn thành chỉ trị của tổ trưởng...... thì...... thì còn sống sao được đây? Ô ô ô...... Nội tâm tiểu kỹ thuật viên hoảng loạn chạy như điên......
Bởi vì động tác Trương Gia quá nhanh, cho nên thời điểm Trương Húc đuổi kịp đến, vừa vặn nhìn thấy mã số liệu bị hệ thống xóa bỏ trong tích tắc.
Trương Húc há hốc mồm, đem ánh mắt chuyển hướng khuôn mặt lãnh đạm mà thản nhiên tự đắc kia của thằng em họ.
"A, tệ quá, đã xóa mất rồi." Trương Gia lấp lánh ánh sung sướng sau kính mắt.
"Mày...... Mày có biết chúng tao phải......" Trương Húc lập lòe sự ức chế sau kính mắt.
Trương Gia không thèm trả lời gã anh họ không đáng tin, chỉ lướt qua cánh tay lạnh run của tiểu kỹ thuật viên, tóm lấy remote màn hình chiếu, nhấn nút mở. Rất nhanh, màn hình rút thăm ngẫu nhiên lại xuất hiện trên màn chiếu.
"A đúng rồi." Trương Gia lại lơ đãng nói, "Mới nãy...... Ừm, khi xóa file tôi có thuận tay xóa nốt phần mềm lập trình của máy tính...... Cho nên, các người không còn có cơ hội soạn ra thêm cái phần mềm gian dối nàođể lừa gạt những khách hàng đáng thương như chúng tôi nữa đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!