Ngay sau khi Thái Dương cùng Cố Văn Vũ ly khai không lâu, tại tiểu khu, password wifi yiqigaoji được mở ra, báo hiệu một ngày mới của chủ nhân các phòng bắt đầu.
Lý Lập Bang vẫn trong trạng thái mơ ngủ, mắt nửa mở nửa nhắm gặm một miếng bánh mì, chán ngắc ngồi trước máy tính bắt đầu dạo đông dạo tây, xem hết một lượt tin tức thời sự trong ngoài nước đến dân sinh đói nghèo, tin đồn ngôi sao, cuối cùng hắn mới đem chuột nhấp vào blog.
Tin tức các loại tràn ngập trang chủ, hắn nhanh chóng kéo con lăn chuột, đọc lướt qua...... Sau đó đột nhiên trừng lớn hai mắt, miếng bánh mì trong miệng cũng rớt ra!
Bởi vì Lý Lập Bang là fan ruột của Đạo mộ bút ký, cho nên bình thường cũng add thêm group Đạo mộ. Song hắn sau lại phát hiện, diễn đàn này đã muốn bị sinh vật tên "fangirl" hoàn toàn chiếm lĩnh, bên trong tràn ngập đủ loại câu chuyện tình ái không thể tưởng tượng của hai nhân vật nam chính, khiến cho hắn thật sự chịu không nổi, sau đấy cũng không dạo qua nữa......
Nhưng mà hôm nay, có một tấm ảnh chụp nổi bật đã bắt lấy ánh mắt hắn!
Trong siêu thị chật chội, xe đẩy hỗn độn, vô luận bối cảnh huyên náo cỡ nào cũng vô pháp che lấp được hai nhân vật chính thu hút ánh nhìn trong bức ảnh!
Trong đó một người dáng cao cao, dù có đội mũ trùm đầu cũng vẫn lộ ra chiếc cằm đường nét kiên định, lại thêm đôi chân thon dài thẳng tắp mặc quần kiểu bộ đội, cực kỳ giống Tiểu Ca trong cảm nhận của đám fan Đạo mộ! Mà người còn lại tóc tai có chút hỗn độn mặc áo sơ mi trắng, màu trắng trên áo dưới sự hấp thụ ánh sáng sạch sẽ đến gần như trong suốt, khiến nụ cười mỉm lơ đãng trên khóe miệng chủ nhân càng thêm nhu hòa khác thường.
Tuy rằng nghiêng đầu nhìn không rõ mặt, nhưng bộ dáng uể oải nhàn nhã dựa vào xe đẩy này, khiến người ta nhìn ra một loại cảm giác...... dễ chịu đến bất ngờ.
Lý Lập Bang sửng sốt vài giây, sau đó cầm miếng bánh mì vừa rơi xuống hung hăng cắn một nhát. Hắn thề, cái thằng nhãi thiếu ý tứ trên màn hình kia cho dù hóa thành tro hắn cũng sẽ không nhận sai! Mấy giờ trước, cái thằng đó còn đang nằm trên chiếc giường đôi dưới lầu bị mình đạp cho một nhát! Chẳng ngờ chỉ chớp mắt......
Vừa bừng bừng nổi giận, hắn vừa mở thêm một tấm khác cùng thư mục, sau đó bánh mì trong miệng lại rơi xuống.
Chẳng ngờ chỉ chớp mắt nó lại dám ôm ấp yêu thương người khác ngay trước công chúng!
Đối diện với tấm ảnh Thái Dương bị Cố Văn Vũ ôm vào trong ngực, Lý Lập Bang thậm chí không có ý thức được rằng bản thân vì cái gì lại nổi nóng, chỉ hung hăng quết thêm hai tầng mứt hoa quả lên bánh mì, sau đó trực tiếp đập lên màn hình máy tính, che lại cái đầu tóc bù xù nhìn qua liền thấy mềm mại tinh tế kia, nhảy xuống ghế dựa chạy thẳng ra khỏi phòng.
"Này này! Trương muộn tao mau ra đây!" Nện được hai phát lên cửa phòng cách vách, Lý Lập Bang liền một cước đá văng cửa ra, lao như gió vào."Mau lên blog......"
Lý Lập Bang còn chưa có nói hết những lời này.
Bởi vì hắn thấy Trương Gia đang mỉm cười mặc quần áo, lại còn mặc một cách chăm chú, thậm chí ngay cả từng nếp gấp trên áo sơ mi cũng đều cẩn thận sửa sang lại.
Khi cài cúc tay áo sơmi, Lý Lập Bang rõ ràng cảm giác trên cặp kính mắt kia của Trương Gia đang phản chiếu một tia ánh sáng lạnh, mà vì đây là Trương Gia, nên lại càng thâm độc. Bởi vậy Lý Lập Bang nhanh chóng đem tầm mắt dời đi, rơi xuống màn hình máy tính còn đang mở của Trương Gia.
Hình ảnh trên máy tính vừa khéo dừng lại ở..... tấm hình Thái Dương cùng Cố Văn Vũ yêu đương mãnh liệt ôm ấp ở trong siêu thị, lại còn đang trong trạng thái zoom cực đại.
"Dậy sớm thế?" Trương Gia nhẹ nhàng hỏi.
"Ách...... ừm......" Đối mặt với Trương Gia bình tĩnh như vậy, Lý Lập Bang cũng không biết nên nói cái gì mới tốt.
"Thái Dương đi siêu thị." Trương Gia vung chiếc thắt lưng đen bóng trong tay, phát ra một tiếng "Bốp" giòn vang, sau đó mặt không đổi sắc quấn vào quanh hông.
"Đúng vậy......" Lý Lập Bang ngu ngơ run lên một chút.
"Vậy...... thật vừa vặn." Trương Gia cầm lấy đồng hồ trên bàn, không nhanh không chậm đeo lên cổ tay.
"Hử? Cái gì vừa vặn?" Lý Lập Bang không hiểu ra sao.
Trương Gia cong khóe miệng mỉm cười, nói: "Cố Văn Vũ đến đây lâu như vậy, cứ chen chúc ở cùng Thái Dương như vậy không hay. Vẫn cứ luôn nói là phải mua giường mới cho cậu ta, không bằng hôm nay đi mua luôn."
Lý Lập Bang ngó ngó Trương Gia, sóng điện não cấp tốc tìm được đường bay về đại não, sau đó, đột nhiên nở nụ cười cực bỉ ổi, vội phụ họa nói: "Đúng vậy đúng vậy, là nên mua thêm giường."
Trương Gia đối với lời nói của kẻ kia thực vừa lòng, nhướn mày cùng Lý Lập Bang một trước một sau đi ra ngoài. Ai ngờ mới vừa xuống lầu, liền đụng phải sư huynh Quách Minh Viễn, đang cầm chìa khóa xe đi giầy ở huyền quan.
"Nga? Khéo vậy chứ, hai đứa cũng muốn ra ngoài à?" Làm sư huynh, nụ cười của Quách Minh Viễn vĩnh viễn đều thân thiết, ôn hòa như vậy.
Trương Gia cùng Lý Lập Bang liếc nhau, sau đó Trương Gia nói: "Dạ, đi siêu thị."
"Siêu thị? Khéo thế, anh cũng định đến đó." Quách Minh Viễn nháy mắt mấy cái, "Mới nãy anh chợt nhớ ra, Cố Văn Vũ đến đây lâu như vậy, không thể cứ mãi để cậu ấy ngủ cùng Thái Dương được, cũng không thấy tiện lắm, hôm nay nhân ngày nghỉ chi bằng......"
Lúc này, từ sau cánh cửa phòng khép hờ của Quách Minh Viễn, truyền đến âm thanh tự động tắt máy tính.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!