Chương 12: (Vô Đề)

hời điểm Thái Dương đi vào trung tâm ăn thử món thạch hoa quả, gương mặt thực thối.

Cậu thế nhưng bị một gã đực rựa ôm lấy trước mặt công chúng!

Còn có cái gì bẽ mặt hơn thế nữa đây?

May mắn lúc ấy xung quanh không có ai nhìn (?), bằng không sau này bảo cậu làm sao dám ra ngoài cua gái nữa đây!

Bất quá...... Cố Văn Vũ đến tột cùng là suy nghĩ cái gì a!

Tiểu thư tuyên truyền thử nghiệm pudding mặc váy hoa nhỏ hồng phấn, hay tay bưng khay, vẻ mặt u oán nhìn từng đôi tình nhân dập dìu hay mấy thiếu nữ trang điểm lộng lẫy ra ra vào vào dưới mắt mình. So với việc mấy hôm trước phải đến đứng quầy bán vật dụng thể thao cho cô bạn cùng phòng, cô bé cảm thấy công việc của mình hôm nay thật sự là chịu không thấu!

Sao lại chọn chỗ khó buôn bán thế này? Lại còn phải đứng ở quầy thạch hoa quả nữa!

Thạch! Hoa quả!

Cái món trong suốt óng ánh vừa dẻo vừa kute vừa nghe tên đã biết, nơi này hoàn toàn không có anh đẹp zai nào ghé đến mua sắm! Cho dù có anh zai đẹp nào lui tới, phần lớn cũng đều là hoa thơm đã có chủ cùng cô bạn gái nhỏ xinh đến khoe hạnh phúc khoe mật ngọt! Phải nhìn đến buốt cả răng mà vẫn phải nghe theo lời ông chủ căn dặn miễn cưỡng tươi cười sáng lạn!

Thạch hoa quả, pudding, điểm tâm ngọt, á, cô thật sự là chịu đủ rồi!

Vậy nên, thời điểm mà tiểu thư tuyên truyền đi đôi guốc gỗ cao đứng hết sáng, cả tinh thần lẫn thân thể đều đã đói khát, vừa nhìn đến hai anh đẹp zai một trước một sau tiến về phía mình, đôi mắt tức khắc liền lấp lánh! Lập tức không để ý ngón chân đau nhức dẫm đôi guốc cao hai ba bước tiến về phía bọn họ! Khí thế dũng mãnh vô cùng!

"Xin chào hai vị tiên sinh hoan nghênh đến thử nghiệm tiệc thạch hoa quả Hỉ Chi Lang của chúng tôi!" Tiểu thư tuyên truyền nâng khay nhỏ tinh xảo tươi cười khả cúc khoe mình trước hai anh đẹp zai, tựa hồ hy vọng bọn họ đừng có ăn thạch trên khay mà là trực tiếp đem mình ăn luôn đi......

Thậm chí ngay cả khi nói câu tuyên truyền thực

thực kinh hãi "Pudding hoa quả Hỉ Chi Lang, sẽ mang đến cho bạn thể lực của loài sói", cũng không hề có chút không tình nguyện.

Thái Dương bị cô nàng nhiệt tình quá độ này làm hoảng sợ, ngẩn người, sau đó bắt đầu móc túi tiền, móc nửa ngày cũng không lấy ra được cái gì, đương lúc xấu hổ, phía sau liền yên lặng đưa đến tấm phiếu ăn thử thạch hoa quả được cất giữ phẳng phiu.

Thái Dương nhớn nhác tóm lấy phiếu ăn, đưa cho tiểu thư tuyên truyền xem, để lộ nụ cười thoáng chút có lỗi: "Ngại quá, ở đây chỉ có tôi có phiếu ăn thử, cho nên......" Liếc trộm Cố Văn Vũ một cái, "Cậu ấy không được vào."

Sau đó dịch người, muốn cố gắng chặn người phía sau lại bên ngoài.

Tiểu thư tuyên truyền chớp chớp mắt, nhìn nhìn Cố Văn Vũ đứng ở phía sau Thái Dương, bộ dáng cao lớn đẹp zai mặc áo mũ ngây thơ nhìn theo cơ hồ khiến cho người phun máu mũi!

"Không sao ạ!" Nhanh chóng tiếp nhận phiếu ăn cất vào trong túi hoa bên hông, tiểu thư tuyên truyền lộ ra biểu tình am hiểu, "A tôi đã xem rồi! Các ngài có hai tấm phiếu ăn thử! Cho nên, (^^) xin mời vào!"

Thái Dương đang được tiểu thư tuyên truyền đẩy vào sân trong, còn muốn quay đầu lại tranh cãi: "Chính là...... Chúng tôi rõ ràng chỉ có một......"

Nụ cười tỏa nắng của tiểu thư tuyên truyền cứng đờ, thình lình hai mắt mở to, tóm cổ áo đối phương nhón chân kề sát Thái Dương, phun ra từng chữ từ kẽ răng: "Tôi nói hai thì là hai! Hai! Phiếu! Không sai!" Khí thế kia hoàn toàn giống như là nếu cậu còn dám nói thêm một chữ thì tôi sẽ làm thịt cậu ngay tại chỗ!

"Cám ơn."

Lúc tiểu thư tuyên truyền ý thức được hai chữ tràn ngập từ tính này là nói với mình, cặp vuốt dính trên thân Thái Dương của cô không biết từ khi nào đã bị người ta kéo xuống.

Ngơ ngác đăm đăm nhìn hai bóng dáng cao ngất đang đi vào hội trường thử nghiệm sáng trưng, tiểu thư tuyên truyền hít sâu một hơi, nhanh chóng chỉnh trang dáng cười nhanh bước vào theo.

"Hôm nay ở đây chúng tôi có rất nhiều chủng loại pudding hoa quả, điểm tâm ngọt khác nhau cung cấp cho các vị thưởng thức miễn phí không biết nhị vị tiên sinh có khẩu vị đặc biệt gì không tôi có thể giúp các vị giới thiệu!"

Nhìn đống pudding hoa quả rực rỡ muôn màu, tâm tình của Thái Dương nhất thời tốt lên không ít, trong lòng cũng theo đó nhẹ nhõm rất nhiều, vì thế quyết định không thèm phân cao thấp cùng Cố Văn Vũ nữa, toàn tâm toàn ý đặt lên món thạch. Rất nhanh liền bị một khu pudding mứt hoàng đào hấp dẫn, dừng lại ở trước quầy.

"A a, vị tiên sinh này...... Ngài có muốn ăn loại pudding nào không?" Mắt thấy một anh zai đã muốn bị sản phẩm hấp dẫn thành công, sa lưới rồi thì sẽ không nhanh thoát ra được, tiểu thư tuyên truyền lại chuyển ánh mắt sáng quắc qua Cố Văn Vũ.

Cố Văn Vũ không nói lời nào, tay đút túi, đứng yên, nhìn Thái Dương.

Tiểu thư tuyên truyền cực kỳ nhạy bén tóm được ánh nhìn của hắn, sau đó thực săn sóc hỏi: "A a? Nguyên lai vị tiên sinh này cảm thấy hứng thú với món pudding hoàng đào của chúng tôi a...... Như vậy......"

Lúc này, Thái Dương đã rời khỏi quầy pudding hoàng đào, lực chú ý lại bị món thanh dâu bên cạnh hấp dẫn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!