Ngày hôm sau, buổi sáng bảy giờ rưỡi.
Thái Dương vừa tỉnh liền phát hiện Cố Văn Vũ cũng không có ra ngoài, đang mặc bộ áo liền mũ ở nhà màu xanh sẫm, ngồi xếp bằng trước máy tính nhập vào từng chuỗi số hiệu cực nhanh.
Bởi vì hôm trước uống rượu, cho nên Thái Dương cảm thấy đầu có chút đau nhức, nheo mắt sờ đồng hồ báo thức nơi đầu giường, kết quả không cẩn thận lại làm đồng hồ báo thức rớt xuống mặt đất.
Âm thanh đồ vật rơi trên đất cắt ngang tiếng gõ bàn phím ưu mỹ lưu loát.
"Tỉnh rồi à?" Cố Văn Vũ hỏi, sau đó tiếp tục gõ bàn phím.
"Ư......" Thái Dương mới nhớ ra hôm nay là cuối tuần, không phải lo lắng đi làm, vậy nên cứ an tâm nhắm mắt ngã lại giường, đem mặt vùi thật sâu vào trong gối đầu lông vũ.
Trên gối, có hương xà phòng nhàn nhạt.
Thái Dương nhíu mày, đây không phải gối của cậu.
Vì thế cậu lại yên lặng nhích sang bên cạnh một chút, lăn về vị trí của mình.
"Hôm nay không ra ngoài à?" Thái Dương hỏi.
"Ừm." Cố Văn Vũ thản nhiên lên tiếng.
Lại khôi phục trạng thái Muộn Du Bình......
Chỗ này ban đầu mình định để là "trạng thái buồn chán", dưng mà xuống dưới lại thấy bạn tác giả là cố ý dùng từ này, thế nên lại để nguyên luôn:P.
Muộn Du Bình = Tiểu Ca = Trương Khởi Linh – Đạo Mộ Bút Ký.
Quả nhiên, vẫn là thời điểm uống rượu đáng yêu hơn một chút.
Thái Dương im lặng phun ra trong lòng.
Bất quá nhắc tới Muộn Du Bình, hai mắt Thái Dương nhất thời sáng lên! Vì thế cậu bắt đầu thật nghiêm túc nhìn chằm chằm vào gáy Cố Văn Vũ, hơn nữa càng nhìn càng hưng phấn, càng nhìn càng mặt dày, trộm lấy di động ra chỉnh thành trạng thái im lặng mở phần chụp hình...... sau đó ngắm chuẩn.....
Thái: "Cố Văn Vũ, Cố Văn Vũ?"
Cố: "...... Hử?"
Thái: "Cậu...... Ách, cậu đội mũ trên áo vào cho tớ coi đi?"
Cố: "......"
Thái: "Đội một tẹo thôi à! Một tý teothui á!"
Cố: "......"
Thái Dương giơ di động, đợi nửa ngày, thấy Cố Văn Vũ đến chửi cũng không thèm, sự hăng hái hừng hực trong mắt bốc hơi, cuối cùng vô lực buông tay, rúc vào ổ chăn bất động.
Sau đó, cậu khẽ than thở một hơi.
Thật sự là...... một gã chẳng thú vị gì cả.
Đương lúc Thái Dương chuẩn bị thu dọn dậy khỏi giường, cậu đột nhiên phát hiện, tiếng bàn phím lách cách liên tục không biết đã dừng từ khi nào.
Làn gió nhẹ nhàng từ ngoài cửa sổ thổi vào, thổi bức màn buông rủ tung lên thành một khe hở nhỏ, để một tia nắng ấm áp xuyên qua, vừa vặn chiếu vào con người đang ngồi trước máy tính, nhìn qua bất chợt trở nên thực chói mắt.
Cố Văn Vũ mặt vẫn luôn lạnh tanh chiến đấu cùng đống mã nguồn máy tính giống như do dự một chút, sau đó, liền lặng lẽ đem mũ đội lên đầu.
Tiếng bàn phím lại tiếp tục......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!