"Chết tiệt, Cố Văn Vũ! Cậu làm cái quỷ gì thế a! Làm tớ sợ muốn chết!" Thái Dương bị đập đầu vào cửa tức giận mắng một câu.
Cố Văn Vũ liếc nhìn cậu một cái, cũng không nói gì, tiếp tục uống bia.
Thái Dương cảm thấy được Cố Văn Vũ hôm nay có điểm khác thường, tùy tiện đem áo ngủ quàng qua đầu tiến lại gần, ra vẻ hiếu kỳ hỏi: "Nè người anh em, cậu không sao chứ? Sao lại một mình mượn rượu giải sầu thế này? Thất tình à?"
"Không có." Cố Văn Vũ thờ ơ đáp lại một câu, ánh mắt lại nhìn con phố đèn hoa rực rỡ bên ngoài song cửa. Đèn đuốc lộng lẫy như ban ngày, chiếu vào trong con ngươi thâm trầm của hắn.
Hắn vẫn mặc áo sơmi khi ra ngoài lúc sáng sớm, phía dưới là quần tây màu ghi rất trang trọng, cavat cùng áo khoác đều vứt trên ghế, chỉ gỡ mấy nút trên cổ áo sơ mi trắng hé mở, ẩn ẩn lộ ra ***g ngực bánh mật bên dưới.
Cố Văn Vũ không phải là thường xuyên ăn vận chỉnh trang, Thái Dương không khỏi lại nghĩ tới bộ dáng của hắn vào cái ngày gặp ở quán cà phê, tư thế kia giống như là đang tham gia đàm phán thương nghiệp gì đó.
Mượn rượu tiêu sầu, nếu không phải tình cảm thất bại, thì khẳng định chính là sự nghiệp trắc trở.
Thái Dương nhanh chóng suy đoán, vì thế không coi mình là người ngoài gạt đống lon bia rỗng bên chân Cố Văn Vũ, cũng ngồi chen vào bên cửa.
Cố Văn Vũ sững một chút, nhưng vẫn dịch sang bên, để cậu có chỗ ngồi.
Vì vậy hai thằng con trai lớn tướng cùng nhau chen chúc trong không gian chật hẹp sau tấm màn, nhìn cảnh đêm đô thành giống như bức hình lặng lẽ lưu động.
"Không phải vì em gái nào mà thương tâm đấy chứ? Hay là vì công tác...... nói đi nào, có gì không hài lòng, anh đây sẽ an ủi chú." Thái Dương dõng dạc thuận tay tóm lấy một lon bia, chọn một vị trí thoải mái, dùng biểu tình hiền lành thấu hiểu như thánh mẫu nhìn Cố Văn Vũ.
Nếu là bình thường, Cố Văn Vũ nhất định sẽ không phản ứng Thái Dương, nhưng hôm nay có lẽ bởi vì đã uống rượu, có lẽ là thật sự cần tìm một người trút bầu tâm sự, hắn cũng không bảo trì trầm mặc giống như ngày thường.
"Chương trình mấy người bạn mất hơn hai năm để lập trình, giờ không có công ty nào nguyện ý mua."
Ngữ khí của Cố Văn Vũ thực bình thản, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh tanh, khiến Thái Dương có cảm giác thật giống như đang nói "Nga, cửa tiệm bánh hoa quả kia bán mắc hơn những năm đồng".
"Phần mềm di động à?" Thái Dương hỏi.
"Uh." Cố Văn Vũ rầu rĩ ừ một tiếng.
"Oa, lợi hại a, còn tự mình viết chương trình nữa!" Thái Dương thán phục.
Cố Văn Vũ lại uống sạch một lon, thuận tay ném qua một bên, đầu dựa vào cửa, ngơ ngẩn không biết suy nghĩ điều gì.
Thái Dương cho hắn một quyền, cười nói: "Này, đừng ở chỗ này tỏ sầu tỏ muộn nữa, anh đây chịu không nổi! Nếu chương trình không ai mua, thì chịu khó chạy đến nhiều công ty hơn là được rồi!"
Cố Văn Vũ nâng mắt lên, ánh mắt nhìn về phía Thái Dương mang vài phần men say, khóe miệng hơi hơi cong lên, nói một câu: "Bán không được, thì lấy gì mà ăn, có thể không u buồn được không?"
Thái Dương ngạc nhiên mở to hai mắt nhìn: "Ý? Cố Văn Vũ cậu thế mà cũng biết cười a?!"
Cố Văn Vũ: "......"
Thái Dương lại xoay sang kia nói tiếp: "Đừng khoa trương như vậy, bằng trình độ của cậu công ty nào mà không vào đươc a, sao chết đói được?"
Đây là lời thật tâm của cậu, tuy rằng cậu cùng Cố Văn Vũ ở chung không đến nửa tháng, nhưng vẫn có thể theo tiếp xúc bình thường mà nhìn ra được, về phương diện năng lực nghiệp vụ máy tính cho dù so với cao thủ kỹ thuật như Quách Minh Viễn sư huynh thì hắn cũng không hề thua kém.
Cố Văn Vũ không nói gì, nhưng Thái Dương không ngốc, rất nhanh liền hiểu được.
Một nhân tài kỹ thuật IT vượt trội, ở thành phố lớn như thủ đô sao lại không tìm được một công việc hoành tráng chứ? Nhìn hắn mỗi ngày ôm máy tính lập trình không ngừng, thời gian đi về lại tự do như vậy, điện thoại liên tục, còn thường xuyên ăn vận nghiêm chỉnh chạy đến Trung Quan Thôn, thực có thể rõ ràng phỏng đoán ra người này chính là nhân sĩ gây dựng sự nghiệp trong truyền thuyết.
Thái Dương là một thằng nhóc học sinh nề nếp, từng bước từ trung học trọng điểm đến đại học trọng điểm, rồi từ đại học trọng điểm đến công ty danh tiếng, bạn bè cùng bạn học bên cạnh dù có xuất ngoại cũng là theo con đường truyền thống mà tìm việc. Cho nên trước kia cũng không nghĩ tới mình lại thật sự gặp được một nhân sĩ gây dựng sự nghiệp sống động.
Tự chủ gây dựng sự nghiệp, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, luôn mang trong mình rất nhiều hoài bãi tuổi trẻ cùng mộng tưởng khát khao mãnh liệt, nghe thật rất ngạo mạn, nhưng sự thật không phải dễ dàng như vậy đâu! Đại đa số đều bị vùi dập cho đầu rơi máu chảy đến chán nản mà bỏ cuộc.
Thái Dương quăng lon bia qua cửa sổ, mông lại dịch về phía Cố Văn Vũ, vỗ bờ vai của hắn nói: "Lập nghiệp ấy mà, mấy năm đầu đều như vậy hết, không sao đâu, đừng nản chí!"
Cố Văn Vũ lại có chút kinh ngạc, nghiêng đầu xem Thái Dương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!