Quách Minh Viễn hôm nay không có tăng ca, cũng đã từ chối lời mời của bạn học cũ, bất thường lái xe đến siêu thị, mua một đống vật dụng hàng ngày tạp nham nhét vào sau thùng xe, sau đó tiến thẳng đến nhà ga.
Anh đưa mắt nhìn đồng hồ, vừa tính toán thời gian đám nhóc con kia đáp bến, vừa kéo kéo áo cổ áo sơmi, mở cửa kính xe ra, để cho đầu óc mình tỉnh táo lại từ trong một ngày ngập đầy chương trình mã hóa cùng tiếng huyên náo hỗn tạp của siêu thị lúc nãy.
Quách Minh Viễn thích nhất ban đêm thủ đô, cũng không phải vì mấy cái lý do cảm khái cuộc sống bức bối gì đó, màlà do gần đây buổi sáng anh đều bị nhốt trong tòa cao ốc, mạo hiểm sự nguy hiểm tinh khí bị bóp chết đối diện với màn hình máy tính cùng một đống ngôn ngữ máy tính loạn xà ngầu, chỉ có đến tối mới có thể xả hơi, mua chút đồ lấp đầy cái dạ dầy đáng thương, hít thở, nhắc nhở bản thân mình là con người chứ không phải máy móc.
Thấy bảo ngồi máy tính nhiều là dễ vô sinh lắm nha
Thực ra danh hiệu mà ngoại giới gắn cho dân IT bọn họ không phải không có lý, từ Quách Minh Viễn nhìn đến, điểm khác nhau lớn nhất giữa bọn họ cùng đám huynh đệ cửu vạn kia cũng vẻn vẹn chỉ là mua một bát mì rồi ngồi chồm hổm ăn với lại ngồi ăn trước bàn máy tính mà thôi. Mà dân lao động chẳng thèm lo lắng đến tháng năm tuổi tác, bọn họ thì thật sự là đang ăn cơm thanh xuân, tưởng tượng đến năm mình hai tám tuổi, lập tức sẽ bị sóng Trường Giang sau xô chết trên bờ cát, Quách Minh Viễn liền cảm thấy nhức nhối vô cùng.
Nguyên văn là Trường Giang hậu lãng: ý là lớp trẻ mới lên sẽ thay thế lớp người đi trước.
Mà nguyên nhân khiến anh lúc này vừa tan ca đã điên cuồng lái xe chạy tới nhà ga, cũng chính là để nghênh đón ba con "Sóng sau" sắp đến thủ đô để thỏa nhiệt huyết thanh xuân, cũng là ba đàn em mới cùng khoa cùng trường của mình.
Toàn bộ chuyện này là bắt đầu từ mười ngày trước.
Buổi tối Quách Minh Viễn nhận được điện thoại của ân sư đại học của mình.
"Là thầy Ngô ạ, thầy gần đây thân thể thế nào ạ, người thấy đó em cứ luôn bận rộn thế này, chẳng có cả thời gian về nhà, chờ sau Tết quay về nhất định sẽ đến thăm thầy......"
"Sao ạ? Công tác ạ, rất tốt rất tốt, ưm...... Mấy em lớp dưới muốn tới đây thực tập ư? Đương nhiên...... Đương nhiên phải chiếu cố......"
"Không thành vấn đề thầy cứ yên tâm, chỗ ở đã có em lo, dạ......"
"Chuyến số mười buổi tối? Có thời gian! Không thành vấn đề để em đi đón...... Thầy nói cho em biết thời gian......"
Lại đưa mắt nhìn số hiệu tàu ghi trên giấy nhớ, Quách Minh Viễn ngắm nghía bản thân trên kính xe một chút, cảm thấy mình cũng khá giống con người thành đạt, ít nhất cũng đủ cấp cho đám hậu bối trẻ tuổi mới nhảy vào hố lửa một không gian để mà khao khát tương lai tốt đẹp. Liền sau đó tắt máy, mang trong lòng tâm tình mâu thuẫn vô cùng chen vào nhà ga đang tuôn ra cả biển người.
Anh cơ hồ liếc mắt một cái liền nhận đám nhóc, dù rằng trước đây chưa từng gặp mặt bao giờ.
Nhìn thấy ba đứa nhóc lôi rương hành lý, rõ ràng hưng phấn nhưng lại giả bộ bình tĩnh, Quách Minh Viễn không kìm được nở nụ cười, anh cảm giác như thấy lại chính mình năm năm trước, từ mới từ khuôn viên trường học bước ra, tựa như con ngỗng béo ngập mỡ mới xuất lò, hành tẩu trong thế giới lạnh lùng mà cao quý tràn ngập đầy chồn sói này......
Rất ngốc rất khờ dại.
Đương nhiên, cũng rất đáng yêu.
Đem điếu thuốc đã hút một nửa ném xuống, Quách Minh Viễn cười, vẫy vẫy tay về phía ba đứa nhóc cách đó không xa.
Ba người Thái Dương, Trương Gia cùng Lý Lập Bang vừa từ trạm bước ra liền thấy một anh chàng trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng vẫy chào bọn họ.
"Chào mấy đứa, anh là học sinh trước kia của thầy Ngô, tên Quách Minh Viễn." Anh xuất phát từ thói quen công việc bắt tay từng người, tươi cười thân mật tự nhiên.
"Sư huynh!"
"Chào Quách sư huynh!"
Sau một hồi hàn huyên mang ý giới thiệu xưng tên khai họ, ba nhóc con mới ra đời chen chúc vào chiếc Excelle màu đen của Quách Minh Viễn.
Trương Gia ngồi bên tay lái phụ, là người ít nói nhất trong cả ba, đeo kính mắt bộ dáng nhã nhặn. Lý Lập Bang cùng Thái Dương ôm mấy bao lớn ngổn ngang ngã vào ghế sau, hai người này da mặt dày hơn một chút, đặc biệt là Thái Dương, trời sinh chính là tự nhiên như ruồi.
"Chỗ ở đã giúp mấy đứa tìm xong rồi, bất quá có hơi xa chút, mấy đứa có muốn đi ăn trước không?"
Chịu trận một ngày một đêm trên tàu hỏa, hai con sói đói phía sau vừa nghe lời này lập tức hoan hô, chẳng hề coi mình là người ngoài.
"Làm phiền anh quá." Trương Gia mỉm cười, hai tên kia nào có biết đường cảm tạ Quách Minh Viễn.
"Khách khí cái gì!" Quách Minh Viễn nhẹ nhàng xoay tay lái, "Chờ mấy đứa lĩnh được tháng lương đầu tiên đừng quên mời anh đây ra ngoài làm một bữa ngon là được!"
"Đương nhiên ạ!" Thái Dương lập tức thò đầu xen mồm vào, vuốt lại nếp mái tóc bù xù sau một đêm lăn lóc trên tàu hỏa."Thầy Ngô cũng kể với bọn em về Quách sư huynh, là nhân vật hoành tráng ở trường ta nha! Sau này ở thành B còn phải nhờ vả sư huynh che chở cho bọn em a......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!