Chương 7: Đã lâu không gặp

Đầu tiên cô đến Cầu Ngũ Mã ở bên hồ sen mua lá sen tươi và củ sen, rồi đến tiệm đồ khô mua quả óc chó, hạnh nhân, quả phỉ và đậu xanh, lại ghé sang tiệm rượu Hạnh Hoa mua bốn lạng lá tre, rồi lại đến chợ mua một con gà tươi mới gϊếŧ... Lúc rảnh rỗi Diệp Gia rất thích đọc sách, trong sách có câu: "Chỉ khi đến nơi mà ma biết thì mới tìm được hương vị chỉ có quỷ mới hay."

Mang theo một túi lớn túi nhỏ tiến vào khu dân cư, trong hành lang rộng rãi sáng sủa, cửa một căn nhà đang mở, Diệp Gia xách túi nguyên liệu đi vào, một ông già nửa đầu bạc trắng đứng dậy ra đón, đó chính là ông Từ, mặc dù ông Từ đã gần bảy mươi tuổi, nhưng dáng người vẫn khỏe mạnh, thần thái và khí chất vẫn như xưa, vẫn có thể nhìn thấy sự cứng cỏi của thời trẻ.

"Bé Diệp đến rồi à? Mau vào đi, nhìn đầu đầy mồ hôi kìa, mau vào hóng chút gió mát." Trong phòng khách, ông Từ bật cái quạt điện thổi về hướng của Diệp Gia.

Vào mùa hè, Diệp Gia cũng không trông cậy gì rằng nhà của ông Từ sẽ có điều hòa, chung quy thì người già không thích ở máy lạnh.

Vợ của ông Từ mất sớm, con trai duy nhất cũng chết trẻ, hiện tại nhà chỉ còn mình ông, Diệp Gia không nỡ nhìn ông cục sống cô độc, trùng hợp ông ấy là người thích ăn ngon, thế nên cô thường hay qua nhà nấu mấy món ăn cho ông. Bởi vì ông Từ nói hôm nay có khách nên từ sáng sớm là cô đã đi thu thập nguyên liệu chuẩn bị cho bữa ăn thịnh soạn để chiêu đãi khách, nhân tiện... cũng để cảm ơn ông cụ đã ra tay tương trợ cô.

"Ông à, cháu không nóng, ông cứ quạt đi, cháu đến phòng bếp, ông nói có khách đến thăm, cháu không dám chậm trễ, bữa nay phải đãi một bàn ăn lớn, nên cháu phải đi chuẩn bị trước."

"Vất vả cho cháu rồi."

"Không vất vả, nhờ có ông cứu cháu ra ngoài, cháu đây phải đặc biệt cảm ơn ông đó." Diệp Gia xách túi đi vào phòng bếp Từ gia.

"Con bé này, ông không nhắc đến, cháu chính mình lại tự nói ra." Nhắc đến thì ông Từ lại một bụng tức giận, tăng lớn giọng nói: "Suốt ngày đi theo mấy đứa nhóc Đường Phi Đào Địch lêu lổng bụi đời, cái tốt không học, toàn học cái xấu, ta mà là ông ruột của cháu thì ta đã lấy roi da ngựa quất cháu rồi!"

Thấy tính tình của ông Từ lại nóng lên, Diệp Gia bỏ túi ni lông lên trên bệ bếp, cụp mi rũ mắt nói: "Vâng vâng vâng, Gia Gia không dám nữa ạ, lần sau còn tái phạm thì ông cứ lấy roi da quất cháu, có đánh đến bong da tróc thịt, cháu tuyệt đối cũng không dám rùng mình!"

Ông Từ hừm một tiếng, rời phòng bếp, không lâu sau liền đem cái quạt điện đặt ở cửa phòng bếp, để quạt cho Diệp Gia.

Kỳ thực ông Từ ngoài mặt nghiêm khắc, nhưng thật ra đều là quan tâm chăm sóc cô.

Trong lòng Diệp Gia một phen ấm áp, trên thế giới này, người yêu thương cô không nhiều, có một người thì nhất định phải trân trọng một người.

Rửa sạch lá sen già và lá sen non đã chọn theo tỷ lệ 2 – 8, sau đó chặt thịt gà mềm thành từng miếng nhỏ, cho bột poria vào, khuấy đều, gói lại trong lá sen, cho vào nồi hấp chín...

Vừa lúc cô đang bận rộn, tiếng bước chân lại từ ngoài cửa truyền đến, liền nghe thấy tiếng cười sảng khoái của ông Từ: "Tiểu Duyên đến rồi à, vào đây, nóng lắm đúng không, vào ngồi quạt cho mát."

Chiếc quạt điện đang quạt cho Diệp Gia trực tiếp bị ông Từ lấy đi mất.

"Trời nạ, thiên vị rõ như ban ngày vậy à..." Diệp Gia nhỏ giọng thì thầm, thuận tay đặt bát chè hạt sen bỏ vào tủ lạnh.

Trong phòng khách truyền đến những tiếng nói chuyện phiếm.

"Ông nội cháu có khỏe không?"

"Cảm ơn ông nội Từ đã quan tâm, mọi chuyện vẫn ổn, chỉ là gần đây thường nhắc đến ông, bảo cháu đến thăm ông nhiều hơn." Giọng nói nghiêm túc và êm dịu, chính là giọng điệu nghiêm túc khi trò chuyện với người lớn tuổi.

Diệp Gia nhíu mày, giọng nói này... nghe quen thế, thật muốn ló đầu ra xem thử, nhưng lại ngại món ăn đang nấu dở, độ lửa lớn nhỏ lúc nào cũng phải canh chừng, không thể rời đi nửa bước.

"Lần này cháu qua chơi coi như là có lộc ăn rồi, chỗ ông có một vị đầu bếp, tay nghề của con bé, trên trời dưới đất, độc nhất vô nhị!"

Tiếp sau đó là một tiếng cười không kiềm chế được: "Xem ra vận khí của cháu không tồi."

Không bao lâu, có tiếng bước chân đi về phía phòng bếp, trầm thấp vững vàng.

"Ông nội Từ bảo tôi đến giúp." Anh nói.

Diệp Gia nhìn chằm chằm canh độ lửa, đầu cũng không ngẩng lên, lẩm bẩm nói: "Không cần, khách ngài cứ đi nghỉ ngơi, bữa tối sẽ xong ngay đây thôi, ở đây mọi thứ đều ok!"

Dường như anh vẫn chưa rời đi, Diệp Gia vặn nhỏ lửa, cầm con dao trên thớt rồi xoay nó trên tay để chuẩn bị chặt củ sen, kỹ năng cắt rau củ của cô đã được rèn luyện vài năm, rất điêu luyện.

Vừa quay người lại liền nhìn thấy Phó Tri Duyên đứng xa xa ở đó, ánh mắt thâm thúy, mang chút dò hỏi, đang nhìn chằm chằm cô...

Thế giới, cát bay đá chạy.

Là anh ấy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!