Ở trong phòng đối diện, trái tim của Phó Tri Duyên như bị một đôi bàn tay vô hình cùm chặt, khẩu súng đen trong tay anh cũng đang nhắm vào gã đàn ông cầm súng ở sân thượng đối diện.
Cả người Diệp Gia đã run rẩy lên rồi.
Cô khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, cứng đờ bước về phía trước... lại bước thêm một bước nữa.
Không có người phục vụ nào bị chĩa súng mà còn có thể giữ bình tĩnh đi về phía trước, hành động của cô quá bất thường.
Bình tĩnh cái quần què!
Diệp Gia đã bị dọa đến ngốc rồi đây này!
Giọng của Phó Tri Duyên ở trong tai nghe truyền đến: "Tiểu Gia..."
Giọng anh rất hoảng loạn, nhưng vẫn cố hết sức an ủi cô: "Đừng sợ..."
Đôi mắt Diệp Gia đã rưng rưng nước mắt vì bị dọa... họng súng đen phía sau chỉ cách cô có hai ba mét, cô muốn co giò bỏ chạy, nhưng mà có thể chạy nhanh hơn tốc độ của viên đạn được ư?
"Người phụ nữ này, quả nhiên là có vấn đề!"
Lại có thêm một gã khác rút súng chĩa vào sườn mặt của Diệp Gia.
Trái tim Phó Tri Duyên chùng xuống, chùng đến sâu dưới vực thẳm không đáy..
Tại sao anh lại... đặt cô vào hoàn cảnh nguy hiểm như vậy cơ chứ!
Bàn tay cầm súng của Phó Tri Duyên bắt đầu run lên, anh kéo chốt an toàn, khẽ cử động ngón trỏ, viên đạn... chạm vào là bắn ngay.
Diệp Gia khóc nấc lên, tách trà trong tay thình lình rơi xuống đất, cô run rẩy quay người lại, nước mắt trào ra như cơn lũ: "Cầu xin... xin mấy anh tha cho tôi, tôi thực sự chỉ là bồi bàn thôi."
"Hổ Tử, anh muốn gϊếŧ cảnh sát à?" Ngọc Yết lạnh lùng lên tiếng.
"Vậy phải làm sao, chẳng lẽ thả cô ta đi à?"
"Thả đi thì có làm sao, Khôn gia cũng chưa lộ thân, chúng ta chỉ là mấy anh em ngồi ở đây ăn cơm uống trà, nếu như anh đυ. ng đến cảnh sát thì mới thực sự là chuốc thêm phiền toái." Ngọc Yết nói.
"Mẹ nó, ông đây nhìn thấy bọn cớm liền thấy phiền, thật hận không thể một phát bắn chết cô ta!" Hổ Tử bước tới, cầm báng súng gõ gõ mạnh vào đầu Diệp Gia, Diệp Gia đau đớn ôm đầu lùi lại mấy bước, nước mắt ào ạt rơi xuống."
Ngọc Yết nhìn phản ứng của Diệp Gia, nghĩ thầm: "Đây căn bản chỉ là một cô bé á!"
"Hổ Tử." Gã mặt sẹo cúp điện thoại, nhìn Hổ Tử: "Đều đem súng cất hết đi, lão Khôn nói, thả cô gái này đi."
Hổ Tử và gã đàn ông kia mắng mỏ rồi thu súng lại, đe doạ một tiếng: "Hời cho mày."
Chân của Diệp Gia phát run, cố gượng chống đỡ thân thể, chạy một mạch xuống lầu, trốn khỏi tu la tràng* sân thượng đó.
(*Tu La tràng (): Thông tin tổng hợp từ nhiều nguồn, có thể tạm giải thích rằng Tu La tràng là nơi diễn ra cạnh tranh khốc liệt, người chết ta sống, cũng như ván đồ sát mà mỗi người là một phe, ai tham gia hẳn là từ chết tới bị thương.)
Phó Tri Duyên thở phào nhẹ nhõm, nhét súng lại sau hông, bàn tay vẫn không kìm được mà còn run rẩy, lảo đảo xoay người xuống lầu, cả đầu óc trống rỗng.
Chỉ kém mili giây thôi là anh đã nổ súng rồi!
Diệp Gia vừa lăn vừa bò từ sân thượng chạy xuống, trong khoảnh khắc nhìn thấy Phó Tri Duyên, cả người như là hồn lìa khỏi xác, chân cẳng mềm nhũn thành bông như là giẫm trên mây, hiện tại căn bản là không có chút nào gọi là kɧoáı ©ảʍ thoát khỏi nguy hiểm, cả người đều trống rỗng.
Vừa rồi... họng súng nhắm ngay đầu cô, nếu phát súng đó bắn ra, thì cô sẽ bị bể đầu vỡ sọ!
Suýt chút nữa là bị mất mạng rồi đó!
"Phó... Phó tiên sinh..." Cổ họng cô như bốc khói, cô lao vào vòng tay anh một cách tuyệt vọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!