Anh dường như cũng đang quan sát cô.
Biết người biết ta, đèn pin lại bị anh tắt đi.
"Đừng!" Diệp Gia vội nói: "Có thể... mở tiếp không?"
"Không biết sẽ còn bị kẹt trong bao lâu, tiết kiệm pin." Anh giải thích.
"Cái đó... Em muốn gọi điện cho bố mẹ, họ nhất định sẽ sớm đến cứu em." Nước mắt còn đọng trên khóe mắt Diệp Gia, cô đáng thương hỏi: "Cho em mượn điện thoại của anh được không?"
"Bố mẹ em đang ở đâu?" Anh hỏi.
"Ở tầng trên." Lúc đăng ký khách sạn, bố mẹ đặt phòng ở lầu năm, Diệp Gia ở lầu bốn.
Anh im lặng vài giây, rồi cúi xuống nhìn màn hình di động, mới chậm rãi nói: "Hiện tại điện thoại... không có tín hiệu."
"Vâng." Diệp Gia ngoan ngoãn gật đầu.
Đó là sự thật, nhưng cũng là lòng tốt của anh.
Đêm vừa dài mà lại thật ngắn, Diệp Gia chìm vào giấc ngủ, khi tỉnh dậy, trước mắt vẫn là một mảnh tối thui.
"Trời còn chưa sáng." Cô lẩm bẩm một tiếng.
"Sáng rồi, nhưng vì bị chôn sâu nên không thấy được." Giọng anh vẫn trầm như ngâm rượu: "Đã chín tiếng rồi."
Vừa dứt lời, không gian lại chấn động dữ dội, gạch ngói vỡ vụn xung quanh rơi xuống, Diệp Gia hét lên một tiếng, chỉ cảm thấy có người đột nhiên đem cô ôm vào lòng, đầu bị đập vào l*иg ngực cứng rắn, có đôi tay mạnh mẽ bảo vệ đầu cô.
Diệp Gia nhắm chặt hai mắt, nghiến răng, thật lâu sau, chung quanh lại im lặng, dư chấn dường như đã qua đi.
Anh ho nhẹ một tiếng, vươn tay vẫy vẫy, khói bụi bay tung tóe, thân thể đầu tóc dính đầy tro bụi.
Diệp gia hai mắt lại ngấn lệ, sợ hãi cùng tuyệt vọng, giọng nói run run: "Anh ơi, chúng ta sẽ chết sao?"
Sẽ chết sao? Anh cũng không biết nữa...
Nhưng mà anh phải làm gì đây, thảo luận về sự sống và cái chết tiếp đây có thể phải đối mặt với một cô bé chưa hình thành nhận thức về tam quan sao.
Câu hỏi này... hiển nhiên là vượt ngoài phạm vi giáo trình.
Lý trí không đủ giúp anh trả lời nên chỉ có thể xúc động một lần.
"Không." Giọng anh chắc chắn và mạnh mẽ: "Nhất định sẽ không."
Trong lời nói của anh mang theo sức mạnh an tâm, Diệp Gia tin vào lời nói của anh liền cảm thấy nhẹ nhõm.
Trong cơn dư chấn đó, chân bị ép của Diệp Gia cuối cùng cũng di chuyển ra ngoài, nhưng vì bị ép thời gian dài nên chân cô bị tê, sau đó, cô cảm thấy có một đôi tay phủ qua và giúp cô xoa bóp cơ chân, lực tay của anh có chừng mực, rất thoải mái, khi anh chạm vào chân cô, vì chân Diệp Gia đang mang tất bông, nên cô xấu hổ co người lại.
"Đại ca..."
"Đè ép lâu như vậy, không khơi thông mạch máu đúng cách, sẽ xảy ra vấn đề." Giọng nói siêu trầm giải thích một tiếng.
Diệp Gia ngoan ngoãn ngậm miệng, tùy ý để tay anh nhéo nhéo thịt trên đùi, cẳng chân, cổ chân cô...
Mặt cô ấy đỏ lên một cách kỳ lạ.
Tâm tư của thiếu nữ, lặng lẽ sinh sôi trong hoàn cảnh tuyệt vọng của sự sống và cái chết.
Không biết lại mệt nhọc bao lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!