"Tần Kiêu gặp tai nạn, đường dây này... liền bị đứt đoạn, bởi vì ngoại trừ cậu ta ra, thì không có dữ liệu hồ sơ nào có thể chứng minh thân phận của Ngọc Yết, vì vậy..."
Vì vậy cô ấy trở thành một đường dây bị bôi đen không có cách nào tẩy trắng.
Không có ai biết cô ấy là đặc công nằm vùng.
Đầu dây bên kia, cục Dương đột nhiên thở dài nặng nề một hơi: "Thật không ngờ cô ấy vẫn còn ẩn núp ở đó, anh còn tưởng cô ấy đã rời đi hoặc là... đã chết rồi.
Đúng là cô ấy vẫn luôn giữ vững chức vụ của mình, sau khi Tần Kiêu chết, cô ấy vẫn không liên lạc với bất kỳ ai, ẩn nấp ở băng nhóm kia, tìm kiếm cơ hội.
"Cô ấy đã nói gì với cậu?" Cục trưởng Dương hỏi.
"Tiệc tối nay lão Khôn sẽ xuất hiện, thời gian địa điểm rất chi tiết."
"Cậu tính làm thế nào?"
"Em nghĩ..." Phó Tri Duyên dừng lại: "Nhân cơ hội này, đem bộ mặt thật của lão Khôn lột ra."
"Anh sẽ cử người đến hỗ trợ cậu ngay lập tức."
Phó Tri Duyên nhìn giờ, hiện tại đã 8h rồi, từ thành phố lái xe đến nhanh nhất cũng mất hai tiếng đồng hồ: "Không kịp đâu, tối nay bọn chúng chỉ tổ chức tiệc thôi, sẽ không có hành động gì lớn, không cần rút dây động rừng, em chỉ muốn gặp xem lão Khôn này."
"Tri Duyên, trong hành động lần trước bắt Long Tử Hạng, khuôn mặt của cậu đã bị lộ ra rồi."
Phó Tri Duyên nghĩ nghĩ, cuối cùng nói: "Bên này em... còn có người."
Cả đêm chẳng thấy bóng dáng Phó Tri Duyên đâu cả, Diệp Gia một mình ngâm đến nỗi làn da đỏ bừng cả lên, cuối cùng thay quần áo rồi ủ rũ trở về phòng.
Sau khi quẹt thẻ vào phòng, trong phòng đèn ngủ vẫn còn sáng, Diệp Gia bước vào thì thấy Phó Tri Duyên đang ngồi trên ghế sô pha một mình với cuốn sách trên tay, ánh đèn vàng nhạt bao trùm lên sườn mặt anh, tĩnh lặng mà yên bình.
"Trở lại rồi? Em còn tưởng..."
"Tưởng cái gì?" Anh nhàn nhạt ngước mắt lên, nhìn cô một cái.
Diệp Gia không nói nên lời, vừa rồi tìm anh ở khu suối nước nóng lâu như vậy, cô còn tưởng rằng anh đã đi tìm người phụ nữ kia!
"Không... không có gì." Diệp Gia vội vàng che giấu mà chui tọt vào nhà vệ sinh, chuẩn bị giặt áo quần tắm của mình.
Đúng rồi, cô thò đầu ra: "Anh Tri Duyên, em giúp anh giặt quần bơi nha."
Da mặt của Phó Tri Duyên rất mỏng, rất dễ đỏ mặt.
Kỳ thật cô cũng là...
Diệp Gia mãn nguyện trong lòng, lấy cái quần bơi tứ giác đã ướt dầm dề của Phó Tri Duyên đặt cùng một chỗ với bộ bikini của cô, đổ bột giặt lên, vò rửa, sau đó giặt sạch lại mấy lần.
Vắt khô nước, Diệp Gia đem bikini và qυầи ɭóŧ đặt phẳng ra trong thau giặt đồ.
Ôi... qυầи ɭóŧ bó sát người của nam thần, cô liếc nhìn thêm một cái, cảm thấy siêu cấp mắc cỡ rồi.
Cô ngó nhìn ra cửa, sau đó nhặt quần lên, chúi mũi vào cái đũng quần rộng thùng thình rồi khẽ ngửi ngửi.
Hả?
Toàn là mùi hương của nước giặt quần áo.
Không có mùi gì, đánh giá 1 sao.
Phó Tri Duyên đứng bên cửa, nhìn động tác cực kỳ khiêu da^ʍ của cô, vẻ mặt phức tạp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!