Chương 45: Khách sạn hết phòng

Ông cụ Phó trả điện thoại lại cho Phó Tri Duyên, vỗ vỗ vai anh đầy ẩn ý, vui vẻ hớn hở mà xoay người bước ra ngoài.

Phó Tri Duyên bất đắc dĩ đóng cửa phòng lại, thấy trên màn hình điện thoại vẫn đang kết nối điện thoại với Diệp Gia, xoay người lại trả lời: "Ông nội vừa rồi ở ngoài nghe lén."

"Hi hi."

"Sáng mai mấy giờ thức dậy, tôi qua đón em."

"9h được không?"

"Ừm, vậy thì 9h gặp."

"Phó đội, em luôn cảm thấy gọi anh là Phó đội, nó đặc biệt kỳ lạ, cái đó... em có thể gọi anh là anh Tri Duyên được không?" Diệp Gia hỏi câu này xong, tim đập thình thịch không yên, mặt thoáng chốc đỏ bừng.

Phó Tri Duyên hơi ngẩn người, suy xét cái cách xưng hô này, cũng không có vấn đề gì, vốn dĩ anh cũng lớn tuổi hơn cô, chỉ là nghe cô gọi ra như thế...

Trong lòng thế nhưng có chút ngứa ngứa.

"Tùy em." Anh nói.

"Cứ như vậy đi! Ngủ ngon nhé, anh Tri Duyên."

"Ừm, ngủ ngon."

Phó Tri Duyên cúp điện thoại, trong lòng dâng lên một cảm giác khác lạ.

Sáng hôm sau, Diệp Gia đã sớm đợi dưới lầu theo đúng giờ hẹn, Phó Tri Duyên cực kỳ đúng giờ, 9 giờ, không quá một phút, không dưới một phút, chính xác thời gian đã lái xe tới. Diệp Gia bước tới, mở cửa xe, ngọt ngào cười với anh: "Anh Tri Duyên, chào buổi sáng."

"Ừ." Phó Tri Duyên hiển nhiên vẫn còn hơi kỳ lạ với cách xưng hô này, rầu rĩ đáp một tiếng, rất là ngượng ngùng.

Diệp Gia ngựa quen đường cũ mà ngồi vào xe, thắt dây an toàn xong, hỏi: "Ông Phó và ông Từ đâu?"

"Hai ông ấy dậy sớm nên đi qua trước rồi."

"Ồ." Diệp Gia gật đầu.

"Mang theo đồ tắm chưa? Phó Tri Duyên lái xe ra đường lớn, hơi nghiêng đầu nhìn cô.

Diệp Gia ngơ ngẩn: "A?"

Cô không đem theo!

Cô quên luôn cả việc đi ngâm suối nước nóng, trong lòng chỉ nghĩ đến việc được đi xa với Phó Tri Duyên, đi đâu làm gì, cơ bản là không quan trọng, biết hông!

Phó Tri Duyên nhìn cô như vậy là biết ngay cô nhóc này lại mơ hồ không mang theo đồ tắm rồi, nên nói: "Trên đường đi rồi mua cũng được."

Lộc Sơn nằm trong vùng động đất, suối nước nóng ở đây thực sự là suối nước nóng lưu huỳnh tự nhiên và tinh khiết, những năm gần đây, nhiều khu nghỉ dưỡng suối nước nóng đã được phát triển trên núi, môi trường yên tĩnh, không khí dễ chịu nên rất được khách du lịch ưa chuộng.

Phó Tri Duyên đậu xe trước cửa hàng áo tắm dưới chân núi, Diệp Gia đi vào chọn đồ tắm.

Phó Tri Duyên cầm chìa khóa xe, đứng ngoài cửa hàng đợi cô.

"Anh Tri Duyên, hai bộ này, bộ nào đẹp hơn?" Xa xa Diệp Gia cầm hai bộ đồ tắm kiểu dáng khác nhau, so tới so lui trước mặt anh, một bộ là bikini ba vòng gợi cảm, bộ còn lại là kiểu dáng che ngực màu xanh da trời thuần khiết.

Ánh mắt của Phó Tri Duyên tự nhiên mà rơi vào bộ bikini màu đen, chất liệu vải mỏng, kiểu dáng sεメy, anh chậm rãi di dời ánh mắt, bất động thanh sắc mà nhìn người cô, bộ dạng giống như một cô gái chưa lớn, nhưng dáng người nhỏ nhắn quả thực ấn tượng, cái gì cần có thì đều có, mặc bộ đồ tắm này hẳn là rất đẹp.

Anh đang nghĩ cái gì vậy!

Chân chính quân tử Phó Tri Duyên lập tức cụp mắt xuống không nhìn cô nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!